Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

GIANG HỒ KÌ BA 134

CHƯƠNG 134: LIÊN KẾT!
          “Để kết hôn mà liều cả tính mạng, đầu bọn họ có vấn đề ư?”. Thẩm Thiên Lăng thật sự không hiểu nổi. Muốn cưới vợ thì ở đâu mà không có, tội gì phải cố chấp như vậy.
          “Nhìn nghiêm trọng vậy thôi, không chết được đâu”. Tần Thiếu Vũ lột cam cho hắn.
          “Dù không chết, nhưng bị đánh như vậy cũng rất thảm”. Trong mắt Thẩm Thiên Lăng đầy đồng cảm.
          “Trên giang hồ có không ít môn phái ngu xuẩn như vậy, sau này ngươi gặp mãi sẽ quen”. Tần Thiếu Vũ rất bình tĩnh.
          Thẩm Thiên Lăng: …
          Nam nhân của ta quả nhiên sắc bén!
          “Liều lĩnh dễ xúc động mà hay khoe mẽ, không đáng cảm thông”. Tần Thiếu Vũ đút Thẩm Thiên Lăng ăn cam. “Hồi nãy hắn cũng dùng chiêu thức tàn độc, không hề lưu tình với đối phương, chỉ tiếc võ nghệ không bằng ai”
          “Chua”. Thẩm Thiên Lăng nhăn mặt.
          “Chua à? Lần sau ta sẽ nếm trước”. Tần Thiếu Vũ bị hắn chọc cười, vươn tay nhéo mũi hắn.
          “Đoạn Bạch Nguyệt đâu rồi?”. Thẩm Thiên Lăng nhìn thoáng qua đối diện, phát hiện đã không còn bóng người.
          “Chắc là thấy chán nên về trước”. Tần Thiếu Vũ bất mãn. “Sao ngươi lại nhớ mong hắn?”
          Thẩm Thiên Lăng >_<. Nhớ mong gì chứ, đây rõ ràng là tò mò! Hơn nữa ngay cả dáng dấp hắn ra sao ta cũng không thấy rõ, có gì hay đâu mà nhớ mong?
          Ghen tuông cũng phải có logic chứ!
          “Đỗ Tranh cũng đã thấy rồi, còn muốn tiếp tục xem không?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
          “Hôm nay có bay tới bay lui đánh nhau không?”. Thẩm Thiên Lăng lưu luyến.
          “Không đâu”. Tần Thiếu Vũ lắc đầu. “Hôm nay chỉ có mấy người cấp thấp, chỉ ôm nhau xoay vòng vòng thôi”
          “Vậy chúng ta đi thôi”. Ánh mắt Thẩm Thiên Lăng hơi thất vọng.
          “Nếu ngươi muốn xem bay tới bay lui, ta sẽ về đánh với Thiên Phàm cho ngươi xem”. Tần Thiếu Vũ xoa đầu hắn.
          Trình độ cưng chiều lại nâng lên một bậc, cực kì đáng khen ngợi!
          Thẩm Thiên Lăng: …
          “Còn có Diệp Cẩn nữa”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tuy võ công của hắn bình thường, nhưng khinh công học rất khá, bay lên rất đẹp”
          Thẩm Thiên Lăng dùng ánh mắt phức tạp nhìn nam nhân của hắn.
          Thiếu hiệp, ngươi cứ như vậy có khi nào phát rồ không?
          “Có mang túi theo không?”. Trước khi đi, Tần Thiếu Vũ hỏi.
          “Có”. Thẩm Thiên Lăng lấy trong ngực ra một cái túi nhỏ.
          Tần cung chủ bình tĩnh lấy hai trái cam trên bàn. “Lát nữa về cho con trai ăn chua chơi!”
          Thẩm Thiên Lăng: …
          Sở thích cực kì biến thái!
          “Có cần nói trước với Lý trại chủ một tiếng không?”. Lúc xuống lầu, Thẩm Thiên Lăng hỏi.
          “Không cần, hiện tại hắn cũng không có tâm trạng tiếp chúng ta”. Tần Thiếu Vũ nắm tay Thẩm Thiên Lăng quay về. “Còn ước gì chúng ta yên lặng rời khỏi”
          “Nghe như chúng ta rất phiền người khác”. Thẩm Thiên Lăng hơi buồn bực.
          “Sao lại thế được”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh nói. “Chúng ta chịu ở đây là phúc của Lý gia rồi, phải tu luyện mấy đời mới được”
          ….
          Thẩm Thiên Lăng yên lặng nuốt những lời sắp nói vào bụng.
          Độ dày da mặt của người này lại nâng lên một tầm cao mới.
          Trong tiểu viện, ám vệ đang ngồi trên nóc nhà, trong mắt loé ra ánh sáng của fan não tàn.
          Bức tranh thật đẹp, thật sống động, quả thật là Ngô Đạo Tử tái thế. Thiếu cung chủ nhà ta thật khiến người khác kiêu ngạo.
          “Chíp!”. Tâm trạng Cục Bông rất tốt, xoè cánh quét qua quét lại trên giấy Tuyên Thành, lưu lại dấu vết đỏ đỏ đen đen, cực kì vui vẻ.
          “Các ngươi đang làm gì thế?”. Thẩm Thiên Lăng vừa vào sân đã bị chấn động, trò gì mới đây?
          Cục Bông cực kì tự hào, mang tâm trạng biểu diễn dùng móng vuốt bên trái đạp vào mâm mực đỏ, lại dùng móng phải đạp vào mâm mực đen, sau đó lắc lư chạy trên giấy, cực kì ngu xuẩn, MOE và SHOTA!
          Diệp Cẩn cầm nho đông lạnh, vừa ăn vừa vui vẻ nhìn.
          Nhìn tiểu phượng hoàng bị nhuộm đen thui, Thẩm tiểu thụ ngoài mặt gió êm sóng lặng, trong lòng lại rất căm giận!
          Cái thế giới thiếu hoạt động giải trí này thật tàn tạ!
          Đại ca rốt cuộc chừng nào mới tới?
          Đại tẩu đã buồn chán hết chịu nổi rồi biết không?
          Con trai ta rất vô tội!
          “Sao các ngươi về sớm vậy?”. Thẩm Thiên Phàm hơi bất ngờ.
          “Đánh đấm quá kém, Lăng nhi không muốn xem”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hắn muốn xem ta và ngươi đánh nhau”
          “Khụ khụ”. Thẩm Thiên Lăng bị sặc nước bọt, ta chẳng nói gì cả!
          Thẩm Thiên Phàm: …
          Diệp Cẩn hớn hở nói. “Ta cũng muốn xem”
          Thẩm Thiên Lăng vô cùng đau đớn nhìn đại tẩu. Lần đầu tiên gặp nhau còn đang ở lầu trúc uống rượu ngắm trăng, cực kì thoát tục, vì sao bây giờ lại trở nên hóng chuyện như thế.
          Để ý tới khí chất chút đi!
          “Cũng được”. Ngoài ý muốn, lần này Thẩm Thiên Phàm đáp ứng rất nhanh. “Coi như là luyện tập một chút”
          “Đúng rồi, hôm nay chúng ta đi xem luận võ chọn rể còn gặp được Đoạn Nguyệt Bạch”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Có điều liếc mắt một cái đã không thấy hắn nữa”
          “Hắn tới lôi đài sớm vậy sao?”. Thẩm Thiên Phàm hơi bất ngờ.
          “Tính cách Đoạn Bạch Nguyệt cẩn thận, cũng không có gì lạ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ngươi có hiểu biết về võ công của hắn không?”
          “Dù hiểu hay không thì kết quả cũng giống nhau”. Thẩm Thiên Phàm nói. “Đánh thắng không dễ, chẳng lẽ thua cũng không dễ ư?”
          “Đánh thua cũng phải có kĩ xảo biểu diễn”. Thẩm Thiên Lăng nghiêm túc chen vào, nếu không bị người ta phát hiện ngay lập tức thì sẽ rất ngu xuẩn!
          “Yên tâm đi, ta có chừng mực”. Thẩm Thiên Phàm xoa đầu hắn. “Nếu không thì tìm người đưa thư cho đại ca đi? Lâu ngày không gặp, khó được dịp ở gần nhau như vậy, huynh đệ cũng nên gặp một lần”
          Diệp Cẩn quyết đoán xoay người vào phòng.
          Thẩm Thiên Lăng: …
          “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Thẩm Thiên Phàm hạ giọng hỏi.     
          Thẩm tiểu thụ dùng khẩu hình nói. “Cãi nhau”
          “Chuyện đại ca và Diệp cốc chủ là thật ư?”. Thẩm Thiên Phàm cau mày.
          Thẩm Thiên Lăng gật đầu.
          Vẻ mặt Thẩm Thiên Phàm tức khắc khó diễn tả thành lời, thậm chí còn làm đổ một cái chén.
          “Ta nghĩ ngươi đã sớm biết”. Thẩm Thiên Lăng bối rối. Chẳng lẽ không phải đã đọc trong sách rồi sao?
          “Đương nhiên có nghe đồn, nhưng chỉ nghĩ là dân chúng trà dư tửu hậu bàn tán mà thôi”. Thẩm Thiên Phàm nói. “Nếu như cha biết chắc sẽ tức chết”
          “Chuyện này không vội”. Thẩm Thiên Lăng nói. Bây giờ đại ta dỗ dành đại tẩu mới là chuyện quan trọng nhất biết không!
          Chiều hôm đó, Tần Thiếu Vũ luyện võ với Thẩm Thiên Phàm, người hầu Lý phủ nghe đồn nên đồng loạt chạy tới, cực kì háo hức.
          Vận may này rất hiếm thấy, không chừng trên đời chỉ có một lần.
          Đương nhiên phải biết quý trọng!
          Vì vậy những người luận võ chọn rể trên lôi đài đều cảm thấy cô đơn. Các nha hoàn người hầu xung quanh xem náo nhiệt đều đi hết, chỉ còn lại một nha hoàn hầu hạ trà nước, mà vẻ mặt lại không vui, nói đúng hơn là oán hận tận trời!
          Không sai, đây là sự khác biệt giữa nghèo + xấu vs giàu + đẹp!
          Thế giới này quả nhiên vô cùng bất công!
          Mà cùng lúc đó ở Chu gia, Sở Uyên đang ở trong phòng đọc sách.
          Cửa sổ vang lên rất nhỏ, vừa ngẩng đầu thì trong phòng đã thêm một người.
          “Sao lại đến đây?”. Sở Uyên cau mày. “Nếu bị người ta thấy, diễn nhiều như vậy cũng thành không công”        
          “Nếu không muốn ta tới thì cần gì bảo Ngự lâm quân rời đi?”. Đoạn Bạch Nguyệt cười khẽ, tiện tay cầm chén trà của Sở Uyên uống một ngụm.
          Sở Uyên lạnh lùng nhìn hắn. “Có việc gì?”
          “Không có việc gì thì không thể tới ư?”. Đoạn Bạch Nguyệt đặt chén trà xuống. “Ta giúp ngươi chuyện lớn như vậy, mời một chén trà thì đã sao?”
          “Giúp ta?”. Sở Uyên chế giễu. “Theo giao dịch, ngươi muốn đất phong ở Tây Nam, ta muốn dẹp loạn ở Tây Bắc, cần gì phải chụp mũ như vậy”
          “Để Tây Nam thoát ly khỏi Sở quốc ta đã có biện pháp, dù ngươi không cho ta cũng có thể khởi binh chiếm đoạt”. Đoạn Bạch Nguyệt chậc lưỡi. “Nhưng nếu ngươi không có ta hỗ trợ thì e rằng năm mười năm cũng không dẹp loạn được Tây Bắc”
          “Đoạn Bạch Nguyệt!”. Sở Uyên giận dữ. “Ngươi đừng khinh người quá đáng!”
          “Rõ ràng là Hoàng thượng chọn chủ đề trước, ta chỉ thuận theo mà nói chuyện phiếm thôi”. Đoạn Bạch Nguyệt cởi một bình rượu bên hông xuống. “Có chén không?”
          Sở Uyên hừ lanh một tiếng, xem như không nghe không thấy.
          Đoạn Bạch Nguyệt cũng không để ý thái độ kém cỏi của hắn, tự ngồi trên bàn uống rượu, trong tay lật một tấm bản đồ da dê.
          Sở Uyên cau mày nhìn thoáng qua.
          “Bản đồ biên giới Tây Bắc”. Đoạn Bạch Nguyệt nhếch môi.
          “Điều kiện”. Giọng Sở Uyên lạnh lùng.
          “Điều kiện gì?”. Đoạn Bạch Nguyệt bật cười.
          “Đem vật này ra đơn giản là muốn trao đổi”. Trong mắt Sở Uyên giận dữ. “Trẫm đã đáp ứng sau khi dẹp loạn sẽ cắt Tây Nam cho ngươi, dẹp bỏ tiến cống hàng năm, thậm chí còn cho ngươi vô số gấm vóc vàng bạc, ngươi còn muốn gì nữa?”
          Tuy là hoàng tử nhưng con đường trở thành đế vương của Sở Uyên cũng không thuận lợi. Vừa lên ngôi thì phải diệt họ hàng nhà ngoại, bình ổn Bắc cương, hao phí một lượng lớn binh lực và tài lực. Gần đây tuy trong nước dần dần ổn định nhưng quốc khố vẫn thiếu hụt, quân đội cũng không đủ. Vậy mà các phiên quốc ở Tây Bắc lại rục rịch, nếu liên kết với các bộ lạc để xuôi nam thì không khác gì kiếp nạn của Sở quốc.
          Cho nên sau khi cân nhắc kĩ càng, Sở Uyên phải chọn một con đường tương đối ổn định – cắt Tây Nam đổi lấy Đoạn Bạch Nguyệt đáp ứng diễn một vở kịch, trước hết giả vờ giao chiến với Sở quốc, khiến các bộ lạc Tây Bắc cho rằng binh lực của Sở quốc đã trống rỗng, vì vậy mà dẫn binh xuôi nam. Mà mấy tháng trước Đoạn Bạch Nguyệt đã âm thầm điều quân, cùng quân đội Sở quốc ẩn nấp tại các thành trấn quan trọng ở Tây Bắc.
          Chiến dịch Tây Nam lần này chỉ là nguỵ trang mà thôi.
          “Gần đây Lý Thiết Thủ đã nói gì với ngươi?”. Một lát sau, Sở Uyên mở miệng hỏi.
          “Hắn có thể nói gì với ta?”. Đoạn Bạch Nguyệt cười nhạt. “Đơn giản là một quân cờ Tây Bắc đặt ở Tây Nam, khơi mào chiến sự giữa ta và ngươi thôi, sau đó ngư ông đắc lợi. Ngươi còn nghĩ hắn chủ động nói hết sự thật với ta ư?”
          “Nếu không còn gì khác ngươi có thể về rồi”. Sở Uyên đứng dậy. “Trẫm muốn nghỉ ngơi”
          “Lần nào cũng dùng câu này đuổi ta đi”. Đoạn Bạch Nguyệt chậc lưỡi. “Có thể đổi câu khác hay không?”
          “Trẫm đã phái người đến Nhật Nguyệt sơn trang đón đệ đệ của ngươi rồi”. Sở Uyên lười dây dưa với hắn. “Hai mươi ngày nữa là có thể nhìn thấy. Trẫm đã sớm nói không muốn dùng hắn làm chất tử, ngươi yên tâm rồi chứ?”
          “Ta đương nhiên yên tâm”. Đoạn Bạch Nguyệt cười. “Có điều nói thật thì, đệ đệ ta chỉ có một là đủ. Còn tên tiểu quỷ điêu ngoa tuỳ hứng không biết nói lý lẽ đó, ta còn ước gì ngươi nuôi hắn cả đời”

6 nhận xét:

  1. sở uyên vs đoạn bạch nguyệt có gian tình kia (~ ‾‾ ³ ‾‾ )~

    Trả lờiXóa
  2. Là đang nói Diệp Cẩn sao? Quá đáng, nếu muốn lấy người ta thì phải cưng chiều em vợ một chút chứ, làm ra vẻ mặt chán ghét đó cho ai xem?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không, đang nói cái bạn lolita ở mấy chương đầu đó ~

      Xóa
    2. bạn Hồ ly tinh của nhị ca hả ?

      Xóa