Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 33

CHƯƠNG 33
          “Chủ tử, Định quốc tướng quân đang chờ bên ngoài”
          “Ừ, lui xuống làm việc của ngươi đi”
          “Vâng”
          Trong lòng Ngọc Diệp dù hơi kinh ngạc về cách làm việc của chủ tử, nhưng ở bên cạnh hắn lâu ngày cũng thành quen, không nói nhiều mà lui ra.
          Ngón tay thon dài ma sát chiếc nhẫn kim cương tinh xảo ở ngón áp út, bộ dạng biếng nhác trước sau như một, Mộ Quân Duệ liếc nhìn nam tử tuấn mỹ bên cạnh, kẻ đã từng là tử tù, mà nay trở thành thuộc hạ của hắn – Tu La.
          “Ta trông đẹp mắt như vậy sao, Tu La?”
          Mộ Quân Duệ không phải không nhận ra cặp mắt màu đen đã nhìn mình một lúc lâu.
          “Quân Hoàng”
          Thấy Tu La hoảng hốt cúi đầu, Mộ Quân Duệ giễu cợt cười một tiếng. Như vậy cũng không tốt lắm.
          “Ngươi thích ta sao?”
          Mộ Quân Duệ giơ chân lên, vung vung.
          “Xin Quân Hoàng tha tội!”
          “Ha ha, cần gì sợ đến vậy, ta cũng không ăn thịt người!”
          Mộ Quân Duệ bước tới, ngón tay nâng lên cái đầu cúi thấp hết mức của Tu La.
          “Rất đẹp, màu đen thẳm, dường như có thể trông thấy bóng dáng hắn…”
          Vẻ dịu dàng trước mắt Tu La chưa bao giờ gặp qua, như dòng nước ấm làm tan băng, khiến người ta say đắm…
          “Quân Hoàng…”
          Tu La bất giác kêu lên. Từ lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân kì lạ này, trái tim Tu La cũng đã thuộc về hắn. Khí phách của hắn, vẻ tà mị của hắn, thủ đoạn của hắn, tất cả của hắn đều khiến Tu La rung động.
          “Suỵt! Đừng lên tiếng!”
          Ánh mắt dịu dàng trong phút chốc đóng băng khiến lòng người đau đớn. Tu La biết, Quân Hoàng của hắn đang xuyên qua ánh mắt hắn mà nhìn một người khác. Sự dịu dàng này không phải dành cho hắn, cho dù nhiều lần tự nhủ rằng không được phép, nhưng trong lòng Tu La vẫn đau đớn không kìm chế được, thậm chí là nảy sinh đố kị.
          Ngón tay vuốt ve gương mặt trắng noãn, Mộ Quân Duệ thở dài một tiếng.
          “Ai, Tu La, ngươi không thể yêu ta nha! Bởi vì ở đây của ta đã đầy ắp rồi”
          Ngón tay chọc chọc vào vị trí trái tim, Mộ Quân Duệ nhẹ nhàng cười. “Tu La, không thể yêu, nhớ kỹ chưa?”
          “Vâng! Tu La hiểu”
          “Tốt, ha ha. Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta đi gặp Định quốc lão nhân thôi!”
          Vỗ vai Tu La, Mộ Quân Duệ hướng về phía con mồi của hắn.
          Tu La theo sau Mộ Quân Duệ, tự hỏi rốt cuộc là ai mới có thể chiếm được trái tim của Quân Hoàng đây? Thật muốn biết đến tột cùng là nữ nhân như thế nào!
          …
          Ánh mắt mơ hồ, khoé mắt thâm quầng trũng xuống, mi tâm có lẽ từng đầy sức sống, đáng tiếc hiện tại khô vàng, giống như thân cây héo úa, gần kết thúc sinh mạng. Đây từng là Định quốc tướng quân một thời hiển hách, bây giờ chẳng khác gì một lão già đáng vứt đi.
          Mộ Quân Duệ không giấu giếm vẻ xem thường, ánh mắt khinh miệt khiến người ta bất mãn nhưng vẫn mang theo lực uy hiếp bất khả xâm phạm.
          “Định quốc tướng quân, nửa tháng trước ta mời ngài tới, ngài đến cũng thật nhanh a!”
          “Thất hoàng tử! Là lão phu chậm trễ! Lão phu tuổi tác đã cao, có bệnh lâu ngày trong người, không thể đến đúng hẹn, xin Thất hoàng tử thứ lỗi! Ha ha!”
          Cho dù đã qua năm mươi tuổi, hắn vẫn giữ được phong thái như xưa, đáng tiếc, đó là “ngày xưa”.
          “A, vậy hả! Định quốc tướng quân, tuy rằng tấm lòng ngươi dành cho Ô Phương quốc thật đáng quý, nhiều năm qua cũng lập được không ít công lao, thế nhưng nếu thân thể không khoẻ, sao không giao ra binh quyền đi?”
..........................................................................
          “Vương gia, vương gia! Cô quốc truyền ra tin tức, nói Thất hoàng tử Ô Phương quốc sát hại Thái tử Cô quốc, muốn khơi mào chiến tranh giữa hai nước. Ta e rằng Mộ công tử sẽ gặp nguy hiểm”
          “Hừ! Quả nhiên là thông đồng với nhau! Nếu ta đoán không sai, Vũ Linh Vân Tiêu đã giúp Cô Nguyệt đoạt đế vị Cô quốc. Nếu không lấy thân phận của Cô Nguyệt, đế vị dễ gì tới phiên hắn! Có điều, hắn thật sự cho rằng Vũ Linh Vân Tiêu sẽ hợp tác với hắn ư? Hừ! Người kia ta từ nhỏ đã nhìn hắn trưởng thành, hắn thật sự không muốn làm đế vương sao? Miệng nói muốn thoát khỏi chốn hoàng cung, nhưng trong lòng lại không phải vậy. Hắn chỉ mượn cớ “báo thù” mà thôi, từ đầu đến cuối, dã tâm của hắn lớn hơn bất kì ai, đáng sợ hơn bất cứ ai!”
          Dận một quyền đấm vào cây cột bên cạnh. Hắn rất ít khi giận, mà lần này đúng là nổi giận rồi. Ngồi chờ chết như thế này tuyệt đối không phải là cách làm của hắn.
          “Vương gia, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
          Dận liếc nhìn Tước Hồ đang lo lắng, nói. “Ta đã dặn Hoá Nam triệu tập nhân mã, củng cố thế lực ở Vũ Linh quốc, Vũ Linh Vân Tiêu chắc cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tước Hồ, ngươi đi gặp Tứ Kiêu, gọi bọn họ đến tìm ta lập ra kế hoạch. Lần này phải dùng hết sức rồi, Tước Hồ
          “Vâng! Thuộc hạ hiểu!”
          “Tước Hồ, nếu lúc các ngươi đến xảy ra tình huống gì bất lợi, nhớ không được chạy tới, đừng trúng kế của tên kia”
          “Vương gia!”
          Dận cười khẽ, vỗ vỗ gương mặt lo lắng của Tước Hồ. “Vạn nhất nếu xảy ra chuyện, các ngươi phải chạy tới chỗ Mộ Quân Duệ, hiểu chưa? Cũng phải hết thảy nghe lệnh hắn, nếu không xem như phản bội ta”
          “Vương gia, thế nhưng…”
          Tước Hồ không phải không tin Dận, ngược lại từ trước đến nay nàng luôn xem lời hắn là chân lý, chưa từng có bất cứ hoài nghi gì. Nhưng bây giờ hoàn cảnh của Mộ Quân Duệ có thể xem như bị bao vây bốn phía, người kia quả thật có năng lực như vậy sao?
          Như thể nhìn ra lo lắng trong lòng Tước Hồ, Dận cho nàng một lý do.
          “Ta tin hắn”
          Lời lẽ dịu dàng khiến Tước Hồ rung động, một lúc sau nàng lộ ra nụ cười ranh mãnh.
          “Tước Hồ đã biết!”
          …
          “Vương gia”
          Tước Hồ đi rồi, một nam tử mặc áo xanh xuất hiện bên cạnh hồ nước, hành lễ với Dận, chính là Hoá Nam đã nhiều ngày đi điều khiển nhân mã.
          “A, là Hoá Nam sao”
          Dận nhu nhu huyệt thái dương, gần nhất không biết vì sao chỉ cần hơi mệt nhọc liền cảm thấy choáng váng. Trong lòng bực bội, Dận buông cây bút trên tay xuống, bảo Hoá Nam vào trong đình rồi nói.
          “Vương gia gần đây thân thể không khoẻ sao? Có cần mời đại phu đến xem không?”
          “Không sao. Hoá Nam, đã gọi mọi người đến hết chưa?”
          Dận nhấp một ngụm trà, cảm giác ấm áp tràn vào lòng, cũng không quan tâm lắm đến chút đau vặt này.
          “Vương gia, cần xem qua sao?”
          “Xem qua cũng tốt”. Dận trầm ngâm trong chốc lát, nói. “Hai ngày nữa đến xem một chút”
          Gần đây thân thể càng ngày càng không khoẻ, ngực rất khó chịu, Dận quyết định nghỉ ngơi một chút, liền nói với Hoá Nam. “Hoá Nam, ta nghỉ ngơi một chút, đến chạng vạng ngươi hãy tới tìm ta”
..........................................................................

Lời Translator:
Dịch tới đây mới nhớ truyện này là "sinh tử văn" ~

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 32

CHƯƠNG 32
          “Kẻ ác là phải xuống địa ngục nha! Có điều ta sẽ cứu rỗi các ngươi, cảm ơn ta đi! Thế nhưng để trao đổi, cho ta mượn thân thể của các ngươi một chút nhé”           
          Nam nhân toát ra áp lực cực lớn, rõ ràng là gương mặt tuấn mỹ, lại toả ra tà khí và nguy hiểm khiến người ta không dám nhìn thẳng. Cho dẫu là kẻ chuyên làm chuyện ác sắp tử vong cũng phải e ngại.
          Mộ Quân Duệ rút ra thanh kiếm màu bạc, trong chốc lát loé sáng bốn phía, giống như ánh sáng thần thánh, cũng giống như nấc thang lên thiên đường đẫm máu. Trong không gian u ám, đôi mắt vốn dĩ đen như bóng đêm lại tản ra sắc đỏ kì dị, như một ngọn lửa thiêu đốt tất cả.
          “Ơ?”. Đôi mắt màu đỏ bắt gặp một cặp mắt khác đen nhánh, Mộ Quân Duệ ngừng giết chóc, hứng thú quan sát một kẻ trong đám tử tù đang nhìn mình chằm chằm.
          “Đôi mắt của ngươi rất giống hắn! Nhìn thấy ta không đành lòng ra tay a!”
          Ngón tay vuốt ve chiếc cằm thon gọn, Mộ Quân Duệ gật gù.
          “Ừm, tha cho ngươi vậy”
          Tà mị cười, Mộ Quân Duệ một đao chặt đứt dây thừng trên người hắn. Con ngươi màu đen bàng hoàng nhìn đôi mắt như ngọn lửa địa ngục của Mộ Quân Duệ, không dám cử động. Quả là một cặp mắt đáng sợ, khiến người ta không thể nhúc nhích.
          “Giết bọn họ, ngươi sẽ được cứu rỗi, sẽ có một cuộc sống mới. Từ nay về sau, ta là ‘Quân Hoàng’, chủ nhân của ngươi, ngươi phải vĩnh viễn thuần phục ta, theo ta”
          Nam tử giãy dụa đứng lên, cầm lấy thanh đao, run rẩy tạo thành một con đường ngập máu, rồi quỳ xuống dưới chân Mộ Quân Duệ.
          “Quân Hoàng…”. Thanh âm khàn khàn vì thiếu nước nhưng lại lộ ra hưng phấn.
          “Ha ha, không tệ! Ta ban cho ngươi một cuộc sống mới, những thứ trước đây đều quên hết cả đi. Biết không, Tu La?”
          “Tu… La?”
          “Tên của ngươi”
          Mộ Quân Duệ nhàn nhạt liếc nam tử dưới chân mình. “Ngọc Diệp, tiến vào đem hắn đi xử lý một chút, ta phải làm việc rồi!”
..........................................................................
          Thuỷ Tinh điện vẫn lấp lánh ánh sáng hoa lệ, nhưng hôm nay lại xuất hiện thêm một nam tử anh tuấn có đôi mắt sắc bén như chim ưng.
          “Thả hắn đi như vậy không phải là thả hổ về rừng sao?”
          Nam tử có khí chất thoát tục trong giọng nói lờ mờ mang theo một tia bất mãn. Đúng là để bọn họ trốn khỏi Tuý Nguyệt cung, nhưng muốn tìm về cũng đâu có khó.
          Vũ Linh Vân Tiêu hừ nhẹ một tiếng. “Liên vương, ngươi từ lúc nào thì bắt đầu thích quen lại người cũ thế kia?”
          Cô Nguyệt cau mày, lập tức nói. “Tiêu đế cứ yên tâm, lúc làm việc lớn ta tuyệt đối không để ý tình cảm riêng tư”
          Hay cho một câu hai nghĩa, đây không phải là ám chỉ ta sao?
          Vũ Linh Vân Tiêu khẽ cười. “Mộ Quân Duệ bất quá chỉ có vẻ bề ngoài thôi, cho dù đổi tên thì vẫn là Ô Hàm vô năng, thả hắn trở lại cũng không sao. Đợi Ô Phương quốc trở thành vật trong lòng bàn tay rồi, có chuyện gì mà không giải quyết được?”
          Cô Nguyệt suy xét một chút, thoải mái cười. “Giang sơn và mỹ nhân không thể cùng lúc sở hữu, ta đây chọn giang sơn!”
          “Liên vương quả nhiên là hiểu đạo lý”
          Vũ Linh Vân Tiêu cười nói. “Như vậy, giữ nguyên kế hoạch mà làm, chiếu cáo thiên hạ Thất hoàng tử Ô Phương quốc có ý đồ sát hại Thái tử Cô quốc, đợi trẫm giúp ngươi đoạt vương vị rồi sẽ phát binh chiếm Ô Phương quốc, chuyện khác tới thời gian thích hợp trẫm sẽ tự sắp xếp”
          “Người đối nghịch với Tiêu đế quả thật không biết tự lượng sức mình rồi!”
          “Ha ha…”
..........................................................................
          Từ xa đã thấy nam tử cao ngất đứng ở bên hồ nước xanh biếc, hai tay chắp sau lưng, vạt áo bay bay. Chân mày hắn nhíu chặt, đặc biệt là ánh mắt chuyên chú, càng tạo nên mị lực khó tả.
           “Vương gia”
          Đã nhiều năm đối mặt với hắn, Tước Hồ vẫn thất thần.
          “Tước hồ, về từ khi nào?”
          Chân mày nhíu chặt của Dận khi nhìn thấy người tới thì hơi giãn ra. Nữ tử một thân áo đen, phối hợp với mái tóc đen nhánh, đôi mắt long lanh như nước, tỏ vẻ cũng là người trí tuệ.
          “Giải quyết xong việc, nghe được chuyện của Vương gia nên trở về”
          “Ừ, ngươi mới trở về, lui xuống nghỉ ngơi đi”
          Dận phất tay ý bảo Tước Hồ lui xuống. Tước Hồ cắn răng, lưỡng lự không đi. Dận nhìn thấy, cười nhạt.
          “Từ lúc nào mà ngươi trở nên thiếu thẳng thắn như vậy?”
          “Vương gia, nghe nói ngươi và… và…”
          “Ha ha, và cái gì? Không cần hỏi, đúng như ngươi nghĩ”
          Giống như nhớ đến điều gì, môi Dận nhếch lên tạo thành một đường cong đẹp đẽ.
          “A…”
          Cái hiểu cái không gật đầu, nữ sát thủ ngoan tuyệt dường như vẫn đang chìm trong chấn động, gương mặt biến dạng lúc vui lúc buồn khiến Dận cũng cảm thấy tức cười.
          “Tước Hồ?”
          Dận quơ quơ tay, nàng đang suy nghĩ cái gì a!
          “Tước Hồ nhất định sẽ bảo hộ Vương gia và Vương phi!”
          Khẩu khí nàng đột nhiên kiên định. Hai chữ “vương phi” khiến Dận suýt nữa lăn ra cười.
          “Tước Hồ, ngươi đang suy nghĩ lung tung gì vậy?”. Dận lắc đầu.
          “Vương gia, hiện giờ Cô đế đã băng hà, xem ra không lâu nữa Tiêu đế sẽ có hành động”
          Tước Hồ nghịch ngợm le lưỡi, nhưng lập tức quay về bộ dáng nghiêm chỉnh. Dù sao hiện tại cũng không phải lúc đùa giỡn.
          “Không nghĩ rằng nhanh như vậy, đúng là dã tâm hung ác”
          “Vương gia, bây giờ chúng ta nên làm gì? Tiêu đế nhất định không dễ dàng buông tha cho chúng ta”
          “Ừm, nếu ta đoán không sai, ta sẽ là con mồi đầu tiên của hắn, mà mục tiêu của hắn chính là binh phù trên tay ta. Tuy ở Cô quốc ta đã đem binh phù giả làm điều kiện trao đổi cho Duệ chạy trốn, nhưng với năng lực của hắn, tin rằng rất nhanh sẽ phát hiện. Khi đó hai bên sẽ hoàn toàn trở mặt…”
          Cuộc chiến này nếu thất bại sẽ không còn đường sống nữa!
          Sau khi Tước Hồ lui xuống, Dận vẫn không rời khỏi, lại không biết trong lòng đang tính toán thế nào. Hắn và Vũ Linh Vân Tiêu có mối hận nhiều năm, binh quyền trong tay càng khiến đế vương kiêng kị. Hôm nay quan hệ hai bên đã nhanh chóng chuyển biến xấu, rất khó an toàn rời đi hoặc che giấu hành tung. Hơn nữa trốn chạy chẳng khác nào tham sống sợ chết, đối với kẻ trời sinh cao ngạo như hắn càng không thể.
          Không thể không đánh, chỉ còn cách cố hết sức chống đỡ.
          Dận bước vào trong đình, bên trong để sẵn giấy và bút mực. Hắn nhanh chóng cầm bút viết một lá thư.
          “Dạ Kiêu!”
          Một con bạch ưng cực hiếm giống như một vệt trắng xẹt ngang qua bầu trời xanh, đáp xuống, yên ổn đậu trên vai Dận.
          Cậm thận đem thư giấu dưới cánh Dạ Kiêu, Dận cưng chìu vỗ vỗ đầu nó.
          “Dạ Kiêu, lại khiến ngươi vất vả rồi, bay đến chỗ hắn đi”
          Dạ Kiêu kêu hai tiếng, lập tức giương cánh mà bay.
..........................................................................

Lời Translator:
Anh đừng lo, chồng anh rất giỏi, sẽ sớm giải quyết hết thôi ~

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 31

CHƯƠNG 31
          Sân vườn sáng mùa hạ đầy mát mẻ, ánh sáng chan hoà, cây cối xanh biếc. Thỉnh thoảng vài tiếng chim hót lanh lảnh như chuông ngân cất lên, tăng thêm sức sống cho khung cảnh yên tĩnh. Đây vốn dĩ nên là thời khắc tươi đẹp…
          “A a! Thân ái tha cho ta đi! Lần sau ta không dám nữa!”
          “Lần sau? Hừ, ngươi còn tưởng có lần sau ư?”
          “Dận bảo bối, cẩn thận đừng làm bị thương nguồn tính phúc của vợ chồng nhà ta a!”
          “Khốn kiếp! Khốn kiếp! Ngươi đứng lại cho ta!”
          “Thân ái đừng kích động như vậy được không, cẩn thận thân thể của ngươi!”
          “Mộ - Quân – Duệ! Ngươi còn nói thêm một chữ nữa ta sẽ cắt lưỡi ngươi!”
          “Đánh là thương, mắng là yêu. Thân ái, ngươi yêu ta như vậy, vi phu thật hết sức cảm động!”
          “Vậy thì tiếp nhận tình yêu mãnh liệt của ta nè!”
          “Trời ạ! Mưu sát chồng kìa!”
         
          “Rắc”
          Tình hình hỗn loạn vì một âm thanh đột nhiên vang lên mà tạm dừng.
          “Gãy rồi…”
          “Đến đây, ta giúp ngươi nối xương”
          Một buổi sáng tươi đẹp, sung mãn và đầy sức sống.
         
          “Ai da, nhẹ chút”
          “Ngươi có phải nam nhân hay không, câm miệng cho ta!”
          Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng động tác trên tay vẫn nhẹ hơn.
          Dận chỉ hơi sơ ý một chút, hai người chỉ hơi vô tâm một chút, thế mà đã làm gãy tay Mộ Quân Duệ, tạo thành tình huống lưỡng bại câu thương hiện tại. “Ta có phải nam nhân hay không chẳng lẽ ngươi không biết? A a, nhẹ, nhẹ chút!”
          “Hừ!”
          Đã qua buổi trưa, cánh cửa gỗ ngăn ánh nắng mặt trời hắt vào, bên trong triền miên ngọt ngào, bên ngoài thủ vệ mồ hôi đầm đìa.
          “Dận”
          “Hử?”
          Đổi một tư thế thoải mái, gối đầu lên đùi ai kia, Dận chậm rãi nhắm mắt, miễn cưỡng đáp.
          “Ngươi định làm thế nào?”
          “Làm thế nào là làm thế nào?”
          “Đừng có ba phải cái gì cũng được như vậy”. Bàn tay trắng trẻo của Mộ Quân Duệ búng lên trán kẻ đang gối đầu trên đùi mình.
          “Ai, Duệ, ngươi lúc nào thì trở nên quanh co lòng vòng như vậy?”
          “Ha ha, ngươi thông minh quá cũng khiến ta phiền lòng”. Mộ Quân Duệ cười, tiếp tục nói. “ta phải về Ô Phương quốc một chuyến, nghe nói lão hoàng đế sắp chết. Cháu trai của ngươi và Cô Nguyệt sẽ không khinh địch mà buông tha chúng ta, chí ít ta phải vì cuộc sống hạnh phúc của chúng ta mà tìm một chỗ dựa vững chắc a!”
          “Duệ, còn nhớ trao đổi giữa chúng ta lúc hợp tác không?”
          “Đế vị ư? Ha ha. Thứ đồ vật này chẳng qua là để giết thời gian thôi, từ lúc bắt đầu mục tiêu của ta chính là ngươi”. Mộ Quân Duệ lộ ra ánh mắt yêu thương. Ngồi ở địa vị cao rất khó tránh được cô đơn, dù được trăm ngàn người sùng bái, nhưng đoạt được hết thảy thì đột nhiên sẽ cảm thấy trống rỗng.
          “Thật vinh hạnh”
          Dận trợn mắt nhìn Mộ Quân Duệ, cười nói. “Ngươi sẽ vì ta từ bỏ đế vị sao?”
          Mộ Quân Duệ thản nhiên cười. “Không, ta sẽ vì ngươi đoạt được đế vị”
          Vĩnh viễn cũng đừng hi vọng xa vời vào kẻ địch của ngươi. Cho dù là người tốt, khi trở thành kẻ địch rồi thì đến cuối cũng vẫn là kẻ địch. Nhân từ với kẻ địch là huỷ diệt chính mình, chỉ có kẻ yếu đuối mới cầu xin sự nhân từ ấy. Đáng tiếc, sư tử sẽ không bao giờ kết bạn với thỏ. Thắng làm vua, mà thua thì làm giặc.
          Nhớ kĩ nhé! Đây là chọn lọc tự nhiên. Chỉ cần ngươi hiểu rõ rốt cuộc ai là kẻ địch của mình.
          Dưới sự bảo vệ của Dận, ngày thứ hai Mộ Quân Duệ trở lại Ô Phương quốc bèn lợi dụng Bích Sơn Nguyệt gặp được lão hoàng đế đang bệnh tình nguy kịch. Đối với Mộ Quân Duệ mà nói, đối phó một lão già gần đất xa trời là vô cùng đơn giản. Vậy nên hiện tại đành phải quay làm lại việc xấu như xưa.
          Mộ Quân Duệ  nằm nghiêng trên chiếc ghế dài trong căn phòng thắp mùi xạ hương, tỉ mỉ ngắm nhìn chiếc nhẫn kì lạ trên tay. Hắn toát ra vẻ tà tứ khiến người ta không dám nhìn thẳng. Ngọc Diệp đứng bên cạnh không biết vì sao sau một chuyến đi mà chủ nhân của mình giống như biến thành người khác, như tử thần vừa tỉnh giấc, mang khí phách bức người đáng sợ…
          “Hiện nay ai là người có thế lực nhất trong triều?”
          Thanh âm biếng nhác như một con sư tử, lại trầm thấp đến thấu xương.
          “Thái tử và Định quốc tướng quân nắm giữ thế lực lớn nhất trong triều, còn có An quốc vương nắm giữ vùng biên cảnh…”
          Lẳng lặng nghe xong Nghê Thường báo cáo, Mộ Quân Duệ hỏi. “Thuốc lần trước ta bảo ngươi chế đã xong chưa?”
          “Đợt thứ nhất đã xong rồi”
          Vươn tay cầm lấy chiếc hộp màu đen nho nhỏ Nghê Thường đưa lên, Mộ Quân Duệ mở nắp, dùng ngón tay khẩy qua, xem một chút, hài lòng mỉm cười. “Tuy chỉ có thể tinh chế thành thuốc phiện, nhưng chất lượng coi như cũng được”
          “Chủ tử, thứ màu đen này là cái gì vậy?”
          “Thứ này rất kì diệu, ha ha. Ngọc Diệp, ta nghe nói Định quốc tướng quân có sở thích hút thuốc lào, chiếc hộp này ngày mai ngươi giúp ta đưa đi Định quốc phủ, thuận tiện thỉnh hắn đến Hàm Lâm cung của ta một chuyến”
          “Chủ tử không sợ đắc tội Định quốc tướng quân sao? Ngay cả Thái tử cũng không dám đối xử với hắn như vậy, cho tới nay còn chưa ai dám để Định quốc tướng quân tự mình đến gặp…
          “Hắn sẽ tới, ha ha”
          Những kẻ ngang ngược kiêu ngạo, không thể không loại trừ!
          “Chủ tử, Bích Sơn Nguyệt phải xử lý thế nào đây?”
          Bây giờ Nghê Thường đã hoàn toàn thuần phục Mộ Quân Duệ.
          “Hừ! Nàng còn chỗ hữu dụng, tạm tha cho nàng”
          Ta rất ghét những kẻ tự chủ trương a!
          “Các ngươi đi xuống đi, mang đám tử tù vào”
          “Vâng”
          Tuy không biết chủ nhân cần đám tử tù chuyên làm chuyện ác này làm gì, nhưng bọn họ không hề dị nghị mà lui xuống. Căn phòng âm u chỉ còn lại nam nhân quỷ dị cùng một đám ác nhân tội lỗi đầy mình...
..........................................................................

Lời Translator:
Duệ Duệ đã chính thức lập nghiệp nuôi vợ rồi ~