Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

GIANG HỒ KÌ BA 158

CHƯƠNG 158: KIỂU KHOE CỦA CẤP THẤP NÀY QUẢ THẬT KHÔNG CÓ KỸ THUẬT!
          Trong căn phòng yên tĩnh, Thẩm Thiên Lăng đốt hương thoang thoảng, lại rót chén trà lài đưa cho Tần Thiếu Vũ.
          “Không tán gẫu với Tiêu lão phu nhân nữa ư?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
          “Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Lão phu nhân tìm Tiêu đại nhân có việc, trước khi đi dặn chúng ta buổi tối cùng nhau ăn cơm”
          “Nếu vậy ta mang ngươi ra ngoài một chút nhé?”. Tần Thiếu Vũ nói. “Dù sao cũng còn sớm, thuận tiện mua một ít điểm tâm mà ngươi thích”
          “Không đi”. Thẩm Thiên Lăng đè Tần Thiếu Vũ nằm xuống ghế tựa. “Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi”
          “Không mệt tí nào cả”. Tần Thiếu Vũ bóp bóp tay hắn. “Hay là ngươi nói chuyện với ta đi”
          “Ngươi muốn nói gì?”. Thẩm Thiên Lăng ngồi xuống bên cạnh hắn.
          “Ví dụ như có đồng ý ra sa mạc xx với ta không?”. Tần Thiếu Vũ đề nghị.
          “Không!”. Thẩm Thiên Lăng dứt khoát từ chối, cực kì hung dữ!
          Tần cung chủ lập tức lộ ra vẻ mặt “ôi tiếc quá”, sau khi suy nghĩ một lát lại nói. “Trên lưng ngựa thì sao?”
          “Ở đâu cơ?”. Thẩm Thiên Lăng sợ ngây người. Thiếu hiệp ngươi đúng là vượt mọi ranh giới, thân là một người cổ đại, chuyện kinh hãi thế gian như vậy sao có thể làm được cơ chứ? Hơn nữa Đạp Tuyết Bạch nhất định không đồng ý!
          Tần Thiếu Vũ tiếc nuối thở dài. “Xem ra cũng không được rồi, vậy đành làm trên giường thôi”
          “Cái gì gọi là đành làm trên giường thôi?”. Thẩm Thiên Lăng căm giận kháng nghị. “Ta cơ bản không đồng ý xx với ngươi!”. Lần nào cũng dùng phương pháp này lừa ta, quả thật đáng ghét!
          “Dù sao buổi tối cũng không có gì làm”. Tần Thiếu Vũ nói như thể đương nhiên. “Ngươi lại cọ cọ trong lòng ta”
          Sao lại là lỗi của ta cơ chứ? Thẩm Thiên Lăng phản bác, chỉ vì ôm ấp của ngươi rất ấm áp.
          “Quyết định vậy đi”. Tần Thiếu Vũ kéo hắn vào lòng, đưa tay sờ sờ bụng mỡ.
          Thẩm tiểu thụ lệ rơi đầy mặt. Nam nhân của hắn thật vô sỉ.
          “Chíp chíp!”. Cục Bông đứng ở bệ cửa sổ kêu.
          “Ta mang nó ra ngoài đi dạo”. Diệp Cẩn ở bên ngoài nói. “Lát nữa sẽ về”
          “Bên ngoài rất loạn, ngươi phải cẩn thận”. Thẩm Thiên Lăng mở cửa sổ ra dặn. “Mang những người này theo nữa”
          “Thuộc hạ sẽ bảo vệ cốc chủ”. Ám vệ nói. Đương nhiên còn có Thiếu cung chủ!
          “Ta cũng đi”. Vân Tuyệt Ca ôm Cục Bông. “Dù sao cũng rảnh rỗi không có gì làm”
          Cục Bông thử dùng đầu cọ cọ, sau đó hạnh phúc nheo mắt lại – lại một thứ mềm mềm!
          “Tất cả mọi người đều đi dạo phố ư?”. Thẩm Thiên Lăng hơi động lòng, quay đầu nhìn nam nhân của hắn. “Hay là chúng ta…”
          “Không đi”. Tần Thiếu Vũ cự tuyệt.
          Thẩm Thiên Lăng: …
          Hồi nãy rõ ràng là ngươi rủ!
          Tần cung chủ không nhúc nhích. Hai người bọn họ đi dạo phố đương nhiên là tốt, nhưng nếu đổi thành một gia đình mười mấy người thì trốn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
          Cực kì không có tính tự giác của một cung chủ!
          Thẩm Thiên Lăng không thể làm gì khác hơn ngoài tiếc nuối nhìn mọi người ra khỏi tiểu viện.
          Một lát sau, Tiêu Tiệp chạy vào gõ cửa. “Tần cung chủ”
          “Chuyện gì?”. Tần Thiếu Vũ đang sờ bụng Thẩm Thiên Lăng, xúc cảm thật tốt.
          Thẩm Thiên Lăng giãy dụa, mau buông ra!
          “Hạ quan nghe nói Diệp cốc chủ đã khám nghiệm tử thi xong, có phát hiện gì không?”. Tiêu Tiệp hỏi.
          “Có manh mối, nhưng phải đợi Diệp Cẩn về tự nói cho ngươi biết”. Tần Thiếu Vũ bóp mông Thẩm tiểu thụ. “Không chừng còn phải nói trắng đêm”
          Thẩm Thiên Lăng: …
          Tên lưu manh này!
          “Vậy thì tốt”. Tiêu Tiệp nghe vậy vui sướng không kiềm chế được. “Thật đa tạ Tần cung chủ và Diệp cốc chủ”     
          “Tiêu đại nhân khách khí, đây là bổn phận của Tần mỗ”. Giọng Tần Thiếu Vũ đạm nhạt.
          Thẩm Thiên Lăng lệ rơi đầy mặt, đang sờ ở đâu vậy?
          “Hạ quan cáo từ trước, lát nữa sẽ đến quấy rầy”. Tiêu Tiệp cung kính cáo từ.
          Tần Thiếu Vũ xoay người đè lên Thẩm Thiên Lăng, cúi đầu hôn xuống.
          Thẩm tiểu thụ nghẹn họng, ngươi không có mục tiêu nào khác ư, sau đó thoát ly ham mê cấp thấp này!
          “Ngọt”. Một lát sau, Tần Thiếu Vũ thoả mãn buông hắn ra.
          “Tra án nghiêm túc chút đi”. Thẩm Thiên Lăng kháng nghị.
          “Ai nói tra án thì phải nghiêm túc?”. Tần Thiếu Vũ hỏi lại.
          Dù gì cũng là vấn đề về thái độ, nếu nghiêm túc thì sẽ có cảm giác đáng tin cậy hơn! Thẩm Thiên Lăng kéo tóc Tần Thiếu Vũ. “Rốt cuộc là vụ án gì mà ngươi vẫn không chịu kể tỉ mỉ cho ta biết?”
          “Án mạng, nghi ngờ rằng có liên quan tới Lý Uy Viễn”. Tần Thiếu Vũ nói. “Những chuyện dơ bẩn, ta không muốn để ngươi biết”
          “Lại là Lý Uy Viễn ư?”. Thẩm Thiên Lăng cau mày.
          “Ừ”. Tần Thiếu Vũ nằm xuống bên cạnh hắn. “Chiến dịch Tây Bắc gần kết thúc, ta và Thiên Phong vẫn ở quân doanh, trong lòng hắn ít nhiều gì cũng thiếu kiềm chế, dễ giấu đầu lòi đuôi”
          “Đại ca bên kia liệu có nguy hiểm không?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi. “Một người trong quân doanh”
          Tần Thiếu Vũ lắc đầu. “Trên đời này ngoại trừ Diệp Cẩn, không ai có thể tổn thương Thiên Phong”
          Thẩm Thiên Lăng cảm thán, lời thoại phim thần tượng kinh điển này thật cảm động.
          “Cũng chỉ có ngươi mới gây tổn thương được cho ta”. Tần Thiếu Vũ kề vào tai hắn nói.
          Thẩm Thiên Lăng một cước đá văng hắn.
          Thật lãnh khốc.
          Hoàn toàn là lãnh khốc thụ!
          Mà trên đường cái, một đám người mua sắm ăn uống ven đường, cuối cùng mệt mỏi ghé vào trà lâu nghỉ ngơi. Cục Bông ngồi xổm trên bàn, bốn phương tám hướng không ngừng có người đút hạt dưa và thịt khô, ăn không hết quả thật sốt ruột.
          “Sao lại đáng yêu như vậy chứ”. Vân Tuyệt Ca lấy tay vuốt ve nó.
          Cục Bông điên cuồng hất đầu, đừng sờ, ta còn đang ăn!
          Đương nhiên phải đáng yêu, vì là phu nhân nhà ta tự sinh ra!
          Trong lòng ám vệ dạt dào cảm giác tự hào.
          “Ôi chao!”. Ngoài cửa đột nhiên truyền tới tiếng quát lớn. “Đi đường kiểu gì vậy?”
          Ám vệ nhìn nhau một chút, bình tĩnh đẩy cửa tạo ra một cái khe nhỏ. Không sai, đây chính là thái độ chuyên nghiệp của những người hay tán dóc.
          “Xin lỗi xin lỗi”. Tiểu nhị liên tục xin lỗi. “Vị công tử này chắc là không nhìn rõ đường, xin Tiễn gia hãy thông cảm”
          “Đây là loại tửu lâu gì chứ?”. Giọng quát lớn vẫn không ngừng. “Sao người nào cũng cho vào thế, cho loại ma ốm nửa chết nửa sống này vào không sợ hù doạ những người khách khác ư?”
          “Đây đây, tiểu nhân lau khô cho ngài”. Người tới đều là khách, tiểu nhị không thể làm gì khác hơn ngoài hoà giải, cầm khăn sạch định lau cho hắn.
          “Lau một chút là xong sao?”. Giọng người nọ càng lớn hơn. “Áo choàng của ta là đặt riêng ở cửa hàng tơ lụa Phúc Thuỵ Tường, đây là cửa hiệu kinh doanh cả trăm năm, một cây vải cũng đủ để mua cái tiệm của ngươi!”
          “Oa!”. Ám vệ giật mình. “Hoá ra chúng ta có nhiều tiền như vậy!”
          Diệp Cẩn khó hiểu.
          Ám vệ giải thích. “Phúc Thuỵ Tường là tài sản của Truy Ảnh cung, do cung chủ tự tay dựng nên”
          Diệp Cẩn càng bối rối. “Nhưng vừa rồi hắn nói là cửa hiệu trăm năm lâu đời mà?”
          “Lúc khai trương thì thổi phồng ra”. Ám vệ nói. “Lúc đầu còn định chém gió thành cửa hiệu lâu đời cả ngàn năm, nhưng cung chủ thấy hơi quá nên đành phải bớt”. Cực kì tiếc nuối.
          Diệp Cẩn: …
          “Còn giá của đôi giày này, chỉ đế giày thôi đã đáng giá mười lượng bạc”. Người nọ còn đang vênh váo tự đắc. “Tên giày là “Bóng dáng anh hùng đạp lên tuyết trắng không để lại dấu vết”, chắc các ngươi ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua!”
          Diệp Cẩn chán ghét. “Tên gì thấy gớm quá”
          “Thật ra chỉ đáng giá mấy đồng thôi”. Ám vệ nói. “Nhưng đợt hàng đó bán hoài không được nên cung chủ đề giá lên cao gấp trăm lần, lại đổi sang một cái tên thật oách, kết quả không quá vài ngày là bán sạch, còn có người đánh nhau giành mua, không giành được còn khóc nữa”. Cảnh tượng khá thê thảm.
          Tâm trạng Diệp Cẩn phức tạp, đây là loại người gì thế này…
          Ngoài cửa người kia vẫn còn nói huyên thuyên, không có xu hướng dừng lại. Tiểu nhị tuy khom lưng nhưng thật ra đã giận trong bụng từ lâu, nhưng nỗi khổ không thể giải toả, chỉ thầm nghĩ có một hiệp sĩ bước ra đánh hắn rớt xuống lầu!
          Người gây rối tên là Tiễn Đa Đa (nhiều tiền lắm ~), ỷ vào trong nhà có chút của cải, lại biết chút võ công mà thường ngang ngược hoành hành, là một tiểu bá vương không ai sánh bằng.
          “Chíp!”. Cục Bông bị ồn ào nên cáu kỉnh đá móng một chút.
          “Trà lâu thế này, ta quả thật không nên tới”. Tiễn Đa Đa xoè cây quạt trong tay, cảm giác mình rất có khí chất phong lưu phóng khoáng. “Không có hải sâm thì thôi, thậm chí ngay cả cá muối cũng không có, yến thì chưa chưng chín, tay gấu thì khô như que củi, làm sao ta nuốt trôi được?”
          Ám vệ hành tẩu giang hồ nhiều năm, tuy vẫn thường gặp não tàn khoe của, nhưng trình độ thấp, kỹ thuật kém, trắng trợn như vậy thì lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên tất cả mọi người đều sợ ngây người!
          Cục Bông tuy không biết xảy ra chuyện gì, nhưng thấy mọi người làm ra vẻ giật mình, vì vậy cũng phối hợp há mỏ trợn mắt, đứng trên bàn không nhúc nhích để tỏ ra mình bị sợ ngây “chim”!
          “Còn muốn chạy ư?”. Tiễn Đa Đa cao giọng. “Mơ đi, trước hết phải đền tiền mới được!”
          Ám vệ theo khe cửa nhìn ra ngoài thì thấy một tên mập mạp áo xanh đang lôi kéo tên còn lại không buông. Người bị kéo mang nón che, không thấy rõ bộ dạng, tuy bộ dạng là người luyện võ nhưng hình như bị thương, bước đi không vững.
          “Tiễn gia, xin ngài bớt giận”. Tiểu nhị rất sợ hai người đánh nhau trong quán, vì vậy dàn xếp nói. “Hay là tiểu nhân mời ngài bữa ăn hôm nay, có được không?”
          “Ta còn tham chút tiền này của ngươi ư?”. Tiễn Đa Đa không kiên nhẫn, vươn tay đẩy ra hắn, chỉ vào người đội nón che. “Ta không bắt ngươi đền tiền, cũng không cần ngươi đền quần áo, chỉ cần ăn hết thức ăn trên mặt đất thì sẽ cho ngươi đi”
          Lời vừa nói ra, dân chúng xung quanh đều giận mà không nói gì. Chuyện sỉ nhục người khác như vậy mà hắn cũng nói được.
          Người đội nón che đứng tại chỗ không nhúc nhích, cũng không phản bác.
          “Ra xem”. Diệp Cẩn cau mày.
          “Vâng”. Ám vệ cầm roi sắt ra ngoài, đưa cho tiểu nhị một thỏi vàng nhỏ. “Tiền cái bàn”
          “…”. Trong mắt tiểu nhị rất hoang mang.
          Ám vệ tuỳ tiện giơ tay, roi sắt vung lên như gió mà chẻ cái bàn ra làm bốn mảnh.
          Tiểu nhị ôm đầu chạy xuống lầu.
          Người đội nón cũng nhân cơ hội đi xuống, tuy thân hình lảo đảo nhưng đi rất nhanh. Thế nhưng hắn rất xui xẻo, vừa ra khỏi cửa đã bị hai ám vệ chặn lại.
          “Hai vị có chuyện gì?”. Người nọ nói tiếng địa phương lơ lớ.
          Ám vệ ra tay nhanh như xẹt điện, trong nháy mắt điểm huyệt hắn, kéo nón xuống, lộ ra gương mặt có chút vết thương – đây là tên lính đào ngũ mà hôm ấy giả dạng Tần Thiếu Vũ.
          “Chả trách tướng đi nhìn quen mắt”. Ám vệ chậc lưỡi. “Cũng hay, hoàn toàn không phí thời gian đến đây”

6 nhận xét:

  1. Cái khoản nổ phải nói Truy Ảnh cung đứng nhất. Đoạn ám vệ giải thích với Diệp Cẩn ta kể cho cả chục người nghe rồi lần nào cũng cười thắt ruột !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn nàng đã tuyên truyền nha ~

      Xóa
  2. Tần cung chủ thật sự là nhân tài Marketing = ̄ω ̄=

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thật hoài nghi ảnh có phải là tổng tài, CEO hiện đại xuyên việt về không ~

      Xóa
  3. Chết ngất với cái sự sợ ngây *chim* của Cục Bông mất thôi

    Trả lờiXóa