CHƯƠNG 150: QUẢ THẬT SỐT RUỘT!
Thẩm Thiên Phong vẫn luôn dịu dàng và
cưng chiều Diệp Cẩn, bình thường Diệp Cẩn nói đông hắn sẽ không đi về phía tây.
Lâu ngày, Diệp Cẩn cũng quen được Thẩm Thiên Phong nhường nhịn, cho nên hiện tại
bị thái độ mạnh mẽ của hắn khiến cho kinh ngạc, nhất thời không biết ứng phó thế
nào.
Đợi vất vả lắm mới sực tỉnh thì Diệp Cẩn
phát hiện không biết từ lúc nào hai người đã lăn lên giường, tư thế cực kì
không thích hợp.
…
“Tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong đè lên
người hắn, bàn tay siết chặt cổ tay hắn, đáy mắt có chút xao động nhưng không
dám làm càn.
Diệp Cẩn quay đầu sang chỗ khác, lỗ
tai đỏ bừng, vẻ mặt cực kì ngạo kiều.
Người mong nhớ ngày đêm hiện tại đang ở
dưới thân, y phục mỏng manh bị nước làm ướt nhẹp, dính sát vào cơ thể trắng
nõn, như ẩn như hiện, hơn nữa quan trọng là Diệp Cẩn cũng không quá mức chống cự!
Đến nước này rồi, Thẩm đại hiệp nếu
không làm gì thì chính là thái giám!
Kéo y phục ướt đẫm xuống khỏi đầu vai Diệp
Cẩn, Thẩm Thiên Phong cúi đầu hôn lên hõm vai hắn.
Tuy chiều cao không chênh lệch là bao
với Thẩm Thiên Lăng, nhưng Diệp Cẩn rõ ràng gầy hơn, không chỉ không có bụng mỡ
mà thắt lưng còn nhỏ hơn nam tử bình thường.
Tay trái Thẩm Thiên Phong ôm chặt Diệp
Cẩn, không ngừng hôn lên, tay phải cũng lướt xuống bộ phận nhạy cảm nhất của hắn.
Nơi mà ngày thường bản thân cũng rất
ít khi đụng vào bị nắm lấy, Diệp Cẩn trong nháy mắt xù lông, giãy dụa muốn đẩy
ra nhưng càng bị ôm chặt hơn. Môi bị tuỳ ý gặm cắn, ngay cả không khí cũng muốn
bị hút ra. Trong đầu trống rỗng, khí lực và tri giác toàn thân đều biến mất, chỉ
để lại sự thoả mãn nguyên thuỷ nhất tràn lan theo động tác của Thẩm Thiên Phong.
Không biết qua bao lâu, Diệp Cẩn tựa
vào ngực Thẩm Thiên Phong, nhắm mắt lại thở dốc.
“Tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong lau tay,
cúi đầu hôn nhẹ hắn.
Diệp Cẩn nhắm mắt lại đóng vai đà điểu.
Thẩm Thiên Phong cũng không ép hắn, ôm
vào lòng an ủi một chút, cho đến khi xác định hắn không còn lúng túng nữa thì mới
nhẹ nhàng đặt hắn xuống giường.
Diệp Cẩn nắm chặt đệm giường, cố gắng
nhịn xuống ý định muốn đánh Thẩm Thiên Phong.
Nếu vào thời điểm này mà đánh, e rằng
sau này không “lên” được… Không lên được thì thôi, quan trọng là biết đâu mình sẽ
phải trị cho hắn!
Ai muốn trị loại bệnh này chứ!
Ghê tởm muốn chết!
Diệp cốc chủ lộ ra vẻ mặt chán ghét.
“Sao vậy?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.
Diệp Cẩn cho hắn một cái tát, cực kì
bình tĩnh nói. “Ra ngoài!”
Vô cùng khẩu thị tâm phi.
Thẩm Thiên Phong đương nhiên không để
ý, chẳng những không ra ngoài mà còn hôn lên môi hắn lần nữa.
Càng ngày càng lớn gan! Diệp Cẩn giận
dữ, há miệng cắn.
Đau đớn nơi đầu lưỡi truyền tới, động
tác của Thẩm Thiên Phong càng mạnh dạn. Hô hấp Diệp Cẩn dồn dập, hai tay khó thấy
chủ động vịn vay Thẩm Thiên Phong, tình cảnh củi khô lửa bốc này cực kì nóng bỏng!
Một khắc sau, trong viện có tiếng thị
vệ nói. “Hoàng thượng giá lâm…”
WTF! Diệp Cẩn giật mình đẩy Thẩm Thiên
Phong ra, kéo lấy chăn. “Nói ta không có ở đây!”
Thẩm Thiên Phong dùng vẻ mặt phức tạp
nhìn hắn. Đừng nói là Hoàng thượng không ngốc, cho dù có ngốc cũng không phải
người mù, rất khó mà không thấy ngươi trùm chăn ngồi xổm trong góc tường…
“Tiểu Cẩn”. Sở Uyên đẩy cửa vào.
Đáng ghét chưa từng thấy! Diệp Cẩn đen
mặt nhìn Sở Uyên.
Thẩm Thiên Phong vươn tay, tỉnh bơ kéo
chăn lên che lại đầu vai xích loã của Diệp Cẩn.
Nhìn đệ đệ rõ ràng không mặc gì và Thẩm
Thiên Phong quần áo xộc xệch bên cạnh, Sở Uyên thấy đầu sắp phình ra.
“Nhìn cái gì?”. Diệp Cẩn xù lông. Lão
tử ở không nên trùm chăn vậy đó, ngươi quản ta được hả!
“Ta có việc tìm Thiên Phong”. Sở Uyên
nói.
“Ngươi tìm hắn thì qua chỗ hắn, đến
phòng ta làm gì?”. Diệp Cẩn cực kì hung dữ. “Hắn đâu có ở đây!”
Sở Uyên: …
Thẩm Thiên Phong: …
Diệp Cẩn trùm chăn, bắt đầu chuyên tâm
giả bộ ngủ.
Sở Uyên nhìn Thẩm Thiên Phong. “Ta chờ
ngươi ngoài sân”
Thẩm Thiên Phong gật đầu, sau khi đợi Sở
Uyên ra cửa thì vươn tay muốn kéo Diệp Cẩn, kết quả trong chăn thò ra một cái
chân trần, chuẩn xác đá vào ngực hắn.
Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, vỗ vỗ
cái chăn. “Ngươi nghỉ ngơi trước, ta sẽ trở lại ngay”
“Ngươi không cần trở lại”. Diệp Cẩn tiếp
tục vùi đầu vào chăn, cực kì lãnh khốc!
Sở Uyên còn chờ trong sân, Thẩm Thiên
Phong đương nhiên không thể ở trong phòng quá lâu, vì vậy sau khi dỗ dành vài
câu thì sửa sang lại quần áo, ra ngoài tìm Sở Uyên.
Mà lúc này tâm trạng của Sở Uyên cũng
cực kì khó diễn tả thành lời. Lúc trước hắn nghe quân lính nói “Diệp cốc chủ
hai gò má phiếm hồng được Thẩm đại thiếu quần áo xộc xệch ôm về” thì đã có cảm
giác sét đánh ngang tai, cho nên mới giả bộ đi tìm Thẩm Thiên Phong hỏi xem
sao, ai ngờ thấy được phiên bản càng táo bạo hơn!
Hắn cần được yên tĩnh một chút!
“Hoàng thượng tìm ta có chuyện gì?”. Sau
khi Thẩm Thiên Phong ra ngoài thì hỏi.
Sở Uyên căm tức nhìn hắn.
Thẩm Thiên Phong thản nhiên tiếp nhận.
“Ra ngoài rồi nói!”. Sợ quấy rầy Diệp
Cẩn, Sở Uyên dẫn Thẩm Thiên Phong ra sân.
Vì vậy Diệp cốc chủ nằm trên giường rất
khó chịu, vì nghe không được!
“Ngươi và tiểu Cẩn khi nào thì bắt đầu?”.
Hai người vừa ra sân thì Sở Uyên đã hỏi Thẩm Thiên Phong.
Thẩm Thiên Phong trả lời. “Lâu lắm rồi”
“Ý Thẩm lão trang chủ thế nào?”. Sở
Uyên lại hỏi.
“Ta đương nhiên sẽ khiến hắn chấp nhận
tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong không trả lời thẳng vấn đề của Sở Uyên.
“Lỡ không chấp nhận thì sao?”. Sở Uyên
nghe ra đầu mối, ép sát từng bước.
Thẩm Thiên Phong không trả lời. Thật
ra mà nói trước đó vài ngày lá thư từ Thẩm gia cũng không có ý tốt, mặc dù bề
ngoài dặn Thẩm Thiên Phong phải giữ gìn sức khoẻ, nhưng ngầm nhắc nhở hắn là
con trai trưởng Thẩm gia, việc lấy vợ sinh con rất quan trọng, rõ ràng là không
chấp nhận Diệp Cẩn.
“Lúc đầu trẫm cũng không quan tâm Thẩm
gia có chấp nhận hay không”. Sở Uyên lạnh lùng nói. “Vì trẫm chưa từng muốn
giao hắn cho ngươi, sớm muộn gì trẫm cũng phải dẫn hắn về cung”
Thẩm Thiên Phong khẽ nhíu mày. “Vậy
bây giờ thì sao?”
“Bây giờ ngươi còn dám hỏi ta?”. Nhắc
tới Sở Uyên liền bốc hoả. Ngủ cũng ngủ rồi, hồi này là hình ảnh quỷ quái gì!
Thẩm Thiên Phong vuốt cằm cam chịu.
Cuối cùng hắn cũng học được sự vô sỉ của
em rể, không hề dễ dàng chút nào.
“Nếu sau này tiểu Cẩn chịu uất ức, trẫm
sẽ không tha cho ngươi!”. Sở Uyên nghiến răng nghiến lợi.
“Đương nhiên”. Thẩm Thiên Phong gật đầu.
“Ta sẽ đối xử tốt với hắn”
“Nói thì dễ lắm”. Sở Uyên ngồi trên ghế
đá.
“Làm cũng không khó”. Thẩm Thiên Phong
nói. “Ta rất thật lòng với hắn”
Sở Uyên hừ một tiếng, rõ ràng vẫn còn
giận dữ.
“Hoàng thượng, Thẩm đại thiếu”. Thị vệ
truyền lời. “Diệp cốc chủ gọi Thẩm đại thiếu mau trở về”
Sở Uyên suýt nữa nghẹt thở.
Sao lại có cảm giác thất bại rõ rệt thế
này.
“Tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong về phòng.
“Có gì hay ho mà nói lâu như vậy?”. Diệp
Cẩn ngồi trên giường, ánh mắt thăm thẳm.
“Đang nói chuyện chiến sự sắp tới”. Thẩm
Thiên Phong ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Đứng dậy!”. Diệp Cẩn xù lông!
Thẩm Thiên Phong: …
“Cách xa lão tử một chút”. Diệp Cẩn giận
dữ nói. “Ngươi là cái đồ dâm ma!”
Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười.
“Sau này không được tuỳ tiện bước vào
phòng lão tử”. Diệp Cẩn trùm kín chăn, trong mắt đầy cảnh giác.
“Lỡ có chuột chũi thì sao?”. Thẩm
Thiên Phong hỏi.
“Chỉ là vài con chuột lớn mà thôi”. Diệp
Cẩn ngạo kiều nói. “Tuỳ tiện chế ít thuốc là có thể độc chết một đám”
“Nếu ngươi có thể chế được độc dược
thì xem như làm chuyện tốt cho dân”. Thẩm Thiên Phong nói. “Hoàng thượng cũng rất
vui”
“Hắn sẽ vui ư?”. Diệp Cẩn trợn mắt. “Vậy
ta không làm”
“Hoàng thượng rất quan tâm đến ngươi”.
Thẩm Thiên Phong nói. “Sau này ngươi hãy đối xử tốt với hắn một chút”
“Ngươi biết cha ta có tất cả bao nhiêu
người con không?”. Diệp Cẩn nhìn Thẩm Thiên Phong.
Thẩm Thiên Phong vuốt tóc Diệp Cẩn.
Ngoài Diệp Cẩn thì Tiên Hoàng có tổng cộng chín người con, hiện tại chỉ còn hắn
và Sở Uyên.
“Ngươi cũng không cần tội nghiệp ta, từ
nhỏ ta đã được sư phụ mang ra khỏi cung, không có tình cảm đặc biệt gì với bọn
họ”. Diệp Cẩn xoay người nằm sấp trên giường. “Nhưng Sở Uyên thì khác, hắn cùng
các huynh đệ khác từ nhỏ học văn luyện võ bên nhau, kết quả cuối cùng thì thế
nào?”. Dù không ở trong cung nhưng Diệp Cẩn cũng nghe được một ít tin đồn rằng thủ
đoạn của Sở Uyên rất độc ác, từng bước quét sạch chướng ngại mà leo lên ngai
vàng.
Dù lời đồn cũng có khoa trương, nhưng
các huynh đệ không phải chết bất đắc kì tử thì là lặng lẽ mất tích. Nhiều sự thật
chồng chất như vậy, Diệp Cẩn thật sự rất khó gần gũi người ca ca này.
“Trong hoàng cung thì không có khả
năng không lục đục với nhau”. Thẩm Thiên Phong nói. “Dù Hoàng thượng không giết
người khác thì cũng bị người khác giết, lòng dạ thâm sâu đâu chỉ có mình hắn.
Chỉ vì hắn là người chiến thắng cuối cùng cho nên ngươi mới thấy tội nghiệp những
người khác mà thôi”
“Ta cũng không trách hắn”. Diệp Cẩn
bĩu môi. “Nhưng nếu làm Hoàng đế thì đừng đòi hỏi tình thân, ta sẽ không theo hắn
về”
“Ta cũng không cho ngươi theo hắn về”.
Thẩm Thiên Phong nói.
Diệp Cẩn lườm Thẩm Thiên Phong. “Liên
quan gì đến ngươi?”. Thật nhiều chuyện!
“Vì sao Hoàng thượng muốn mang ngươi hồi
cung?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.
“Một người ở trong cung thật lâu sẽ
luôn muốn có huynh đệ tỷ muội”. Diệp Cẩn nói. “Lần trước ta gặp hắn, hắn đã hấp
hối. Để cứu hắn ta phải mất ngủ vài đêm, còn suýt té xuống núi lúc hái thuốc,
cũng may được thị vệ của hắn kéo lại”
“Cho nên Hoàng thượng cảm kích ngươi
ư?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.
“Không chỉ đơn thuần là cảm kích”. Diệp
Cẩn nói. “Khó thấy được một đệ đệ không muốn giết hắn, ít nhiều gì cũng sẽ cảm
thấy mới mẻ”
Thẩm Thiên Phong hiểu rõ. Nếu Hoàng
thượng chết đi, bằng thân phận của Diệp Cẩn và quan hệ trên giang hồ của hắn,
muốn làm Hoàng đế cũng không phải không có khả năng. Sở Uyên chắc cũng biết rõ
điểm này nên mới cưng chiều Diệp Cẩn như vậy. Vốn là kẻ cô độc, ông trời lại
ban cho một đệ đệ vừa giỏi y thuật vừa lương thiện, quan trọng hơn là đã quen sống
an nhàn tự do, không có bất kì ham muốn gì với ngôi vị Hoàng đế. Người ở trong
bùn dơ đã lâu, sẽ trở nên khát vọng và quý trọng suối mát.
“Hắn cũng là một kẻ đáng thương”. Diệp
Cẩn nói. “Nếu không ta cũng không cho ngươi giúp hắn xuất chinh”
“Ừ”. Thẩm Thiên Phong gật đầu. “Nghỉ
ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta sẽ ra khỏi thành”
“Thân phận gì?”. Diệp Cẩn ngồi dậy.
“Không cần thân phận”. Thẩm Thiên
Phong nói. “Ban đêm chúng ta sẽ lẻn vào”
“Nhưng lúc trước…”
“Lúc trước là ta đi một mình”. Thẩm
Thiên Phong chỉnh lại tóc rối cho Diệp Cẩn. “Hiện tại ngươi muốn đi, vậy thì phải
đổi phương pháp”
“Vì sao?”. Diệp Cẩn khó hiểu.
“Không muốn để ngươi giả làm nữ nhân”.
Thẩm Thiên Phong nói. “Ta biết ngươi không thích”
Diệp Cẩn: …
“Ngủ sớm đi”. Thẩm Thiên Phong nói. “Ngày
mai ta sẽ quay lại dặn dò ngươi vài chuyện cần chú ý”
Diệp Cẩn đá đá Thẩm Thiên Phong, nheo
mắt nói. “Ngươi đã quên chuyện kia rồi!”
“Chuyện gì?”. Thẩm Thiên Phong khó hiểu.
Diệp Cẩn giận dữ nói. “Chuyện cầm thú!”
Thẩm Thiên Phong: …
“Loại chuyện này không thể phát sinh lần
thứ hai!”. Diệp Cẩn nói. “Nếu không ta sẽ thiến ngươi!”
“Ta sẽ không ép ngươi”. Thẩm Thiên
Phong nói.
“Dù ép lão tử cũng không chịu!”. Diệp
Cẩn cực kì hung dữ, đồng thời xấu hổ đỏ mặt!
Trước khi hắn kịp xù lông, Thẩm Thiên
Phong nhanh chóng cáo từ, ôm kiếm quay lên nóc nhà.
Có giường sao không ngủ, mau xuống khỏi
nóc phòng lão tử! Diệp Cẩn thầm gào thét, sau đó sắc mặt biến thành muôn màu
muôn sắc!
Quả thật khiến người ta sốt ruột!
thật sự rất là ngao kiều, cực kì khẩu thị tâm phi =))
Trả lờiXóaĐây là đặc trưng của Ngữ Tiếu Lan San ~ Truyện của tác giả này luôn có nhiều cp, đủ loại công - thụ khác nhau, vì vậy rất phù hợp với sở thích đa dạng của người đọc. Giống như đi du lịch bằng xe khách vào một quán ăn có bán đầy đủ mì, hủ tíu, phở, bún bò, bún riêu... vậy ~
XóaSao blogspot hông có like vậy nhỉ? Thật muốn LIKE cho mười phát ≧▽≦!
Trả lờiXóaBạn Kim giống Lăng nhi quá, em nó mỗi lần Like cũng Like 10 phát ~
Xóacho xin nút like đi mà
Trả lờiXóa~
XóaCuối cùng Thiên Phong cũng học được sự vô sỉ từ em rể!! Rất đáng được khen ngợi nha! Bởi vậy mới nói muốn lấy vợ đẹp cũng thiệt là khổ tận cam lai! Ngoại trừ đẹp trai thì da mặt cũng phải có độ dày nhất định!
Trả lờiXóaVợ càng đẹp thì phải càng dày ~
XóaS lại nghe mùi tiếc nuối thế này ≧﹏≦ Dịêp đại ca, ngạo kiều quá sẽ bị ngạo kiều hại đó ≧﹏≦
Trả lờiXóa~
XóaĐang củi khô lửa bốc mà đọc đến "Hoàng thựơng giá đáo" thật sự muốn lật bàn :v
Trả lờiXóaLật vào mặt hoàng thượng ~
Xóa