Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 38

CHƯƠNG 38

          Hành lang dài, quanh co khúc khuỷu, trên đỉnh vẽ hoa văn năm màu, trên cây cột gỗ lim điêu khắc hoa văn cổ.

          Bóng dáng xinh đẹp từng bước đi về phía trước, lướt qua từng cây cột gỗ lim. Dọc đường không có mấy người, nhưng trong lòng nữ tử biết rõ có bao nhiêu người ngầm mai phục.

          Khẽ than một tiếng, nữ nhân cao quý xinh đẹp tiếp tục bước đi, trang phục hoa lệ thật dài quét qua mặt đất, đến một căn phòng an tĩnh trong cung. Ngoài cửa chỉ có hai thị vệ, người tinh ý chỉ cần nhìn hai huyệt thái dương hơi lồi lên thì biết ngay là cao thủ bất phàm.

          “Hoàng hậu”

          Hai người thị vệ thấy nữ tử đến thì cúi chào.

          “Ừ, mở cửa ra”

          Bàn tay mảnh khảnh của nàng rút ra một tấm kim bài, ý bảo hai người mở cửa.

          “Vâng”

          Hai người thị vệ nhìn thấy kim bài thì lập tức tuân lệnh mở cửa. Dù bên ngoài trời trong nắng ấm, nhưng trong phòng lại có vẻ yên tĩnh và u ám.

          Nữ tử nhẹ nhàng bước vào, phía sau vang lên âm thanh khép cửa.

          Căn phòng u ám là bởi vì tất cả cửa sổ đều đóng chặt, che hết ánh sáng bên ngoài. Trong phòng lãng đãng mùi xạ hương, thanh nhã mà tươi mát. Căn phòng chia làm hai gian trong và ngoài, cách nhau bởi màn trúc. Tất cả bày trí đều cực kì hoa lệ mà cao quý, bên cạnh còn có một chiếc bàn đọc sách.

          Nữ tử liếc nhìn “thư phòng” bên ngoài, sau một lúc thì xốc lên màn trúc bước vào phòng trong, lại nghe được giọng nói truyền tới.

          “Ngươi đã đến rồi”

          “Vâng”

          Nữ tử đáp lời, chậm rãi ngồi xuống bàn, tầm mắt rơi xuống bóng người cách từng tầng từng tầng màn che. Thật lâu không thấy nam nhân có phản ứng gì, nữ tử bắt đầu sốt ruột, từng giọt mồ hôi chảy ra trên lớp phấn trang điểm.

          “Ngươi đang trách ta phải không?”

          Giọng nói đầy kìm nén của nàng vang lên trong căn phòng quá mức yên tĩnh.

          “Ha ha, ta có thể trách ngươi cái gì đây?”

          Giọng nói trầm thấp mà thu hút xuyên qua từng tầng màn che, rơi vào tai nàng lại trở nên vô cùng nhức nhối.

          “Ta là vợ hắn, ta phải giúp hắn. Ta cũng không mong ngươi tha thứ”

          “Hừ”

          Dận hừ nhẹ một tiếng, xốc lên lớp màn nặng nề, đôi mắt đen thẳm chiếu thẳng về phía nữ tử xinh đẹp ăn mặc hoa lệ phía trước.

          “Có gì thì nói mau lên, ta cần nghỉ ngơi”

          Nữ tử đối với thái độ kiêu ngạo của Dận chỉ khẽ cười một tiếng. Hắn vẫn không thay đổi, cho dù ở trong cảnh ngộ nào cũng vẫn thanh cao và ngạo nghễ. Giống như lúc này đây, dù thân thể bị giam giữ, trên tay còn buộc dây xích màu bạc.

          “Sư huynh, tội gì phải vậy? Đương kim Hoàng thượng hữu dũng hữu mưu, có thực lực thống nhất thiên hạ, ngươi cần gì phải nghe theo lời người xưa. Ta biết ngươi không phải kẻ ngoan cố, nếu ngươi quy thuận, Hoàng thượng… Hoàng thượng sao lại gây khó dễ cho ngươi dù chỉ là một chút…

          Giọng điệu bắt đầu mềm xuống, đằng sau lại ẩn chứa một tia giãy dụa.

          Dận khinh thường liếc nhìn nữ tử đồng môn với mình, vị sư muội được xưng là “Đệ nhất nữ tử Vũ Linh quốc”.

          “Lời dặn của sư phụ, ngươi đã quên rồi sao?”

          “Không, ta không quên. Sư phụ nói chúng ta phải tìm ra quân chủ tái thế, đồng thời giúp hắn thống nhất thiên hạ, khiến cho muôn đời thái bình. Thế nhưng sư huynh, trời đất mênh mông biết tìm nơi đâu? Chỉ cần thống nhất thiên hạ không phải được rồi sao?”

          “Hắc! Vậy ngươi nói ta nghe, trên đời này ai có thể làm được? Vũ Linh Vân Tiêu tất nhiên có tài có sức, nhưng ngươi ở bên cạnh hắn chẳng lẽ không thấy, nếu hắn trở thành kẻ thống nhất thiên hạ thì không quá vài năm sẽ biến thành bạo quân hay sao?”

          “Sư huynh, ngươi đừng nói nữa, chuyện ta đã quyết thì sẽ tuyệt đối không thay đổi. Tính ta ngươi cũng biết, ta thương hắn, vì hắn có gì không thể làm được? Ta chỉ là một nữ nhân…”

          “Lẽ nào ngươi đã quên thân phận của mình? Cẩm Tú, mỗi người đều có trách nhiệm của riêng mình…”

          “Sư huynh, đừng nói những đạo lý này với ta nữa”

          Cẩm Tú đứng dậy, đưa lưng về phía nam tử đang khiến nội tâm nàng dao động, chậm rãi nói. “Thật ra ngươi đã sớm tính toán hết thảy rồi. Ta đều bị ngươi lừa, ha ha. Hoá Nam phản bội, ngươi bị bắt, Dạ Kiêu bị bắt, đều là kế hoạch của ngươi không phải sao? Thật ra Hoá Nam không phản bội ngươi, mà ngươi chẳng qua là biết thời biết thế trúng kế của chúng ta. Trên đời này người bắt được Dạ Kiêu cũng chỉ có ta và ngươi, mà ngươi đem thư đặt trên người Dạ Kiêu để chúng ta biết được kế hoạch giả của ngươi, thả lỏng cảnh giác, như vậy cơ hội ngươi lấy được chiếc hộp lại càng lớn hơn. Dận, tính hết từng bước nhưng lại thua một nước cờ a”

          Dận hơi tựa vào trong, một lần nữa buông xuống màn che. Hắn quả thật tính hết từng bước, nhưng cũng là phiêu lưu mạo hiểm từng bước. Không ngờ cuối cùng lại tự thua trên tay mình. Cơn đau đột ngột kia là tại sao nhỉ…

          “Đi đi”

          Biết Dận đã đuổi khách, Cẩm Tú cũng không ở lại lâu. Nàng đi tới màn trúc, nghĩ đến điều gì lại dừng bước, lời nói có chút bất đắc dĩ, mang theo cảm xúc phức tạp.

          “Tối nay hắn đến”

..........................................................................

           Dận đứng dậy khỏi thùng nước tắm, bọt nước trắng xoá văng khắp nơi. Miễn cưỡng mặc vào quần áo mới, Dận đã có chút thở hổn hển.

           “Hừ, đúng là phiền phức”

          Dận ngồi trở lại trên chiếc giường bị tầng tầng che kín, buông xuống tấm màn hai bên liền có cảm giác cách ly với bên ngoài.

          Dận ngồi trên giường, tất cả mọi thứ trên người đều bị Vũ Linh Vân Tiêu lấy đi, ngoại trừ vòng ngọc buộc tóc. Dận cầm nó trên tay nhìn một chút. Vòng ngọc màu trắng trong suốt lộ ra một tia ngạo khí lạnh lùng, không biết có phải vì ở trên người lâu ngày không mà cũng nhiễm khí chất của chủ.

          “Ôi…”

          Dận cân nhắc một phen. Hiện tại mọi thứ trên người đều bị lấy đi, võ công bị chặn, lại bị chuốc thuốc, dù không hại thân thể nhưng cũng không dùng được chút sức lực. Dận từng thử cưỡng chế phá bỏ giam giữ trên người, lại bị phản pháo. Cũng may thu tay kịp thời, nếu không võ công nhiều năm chẳng phải là mất hết rồi sao?

          Dận hơi cử động, liền truyền đến âm thanh xiềng xích va chạm. Đúng rồi, còn dây xích trên cổ tay nữa, nhìn như đồ trang sức nhưng không thể phá vỡ.

          Xúc cảm lạnh lẽo trên vòng ngọc theo đầu ngón tay truyền vào tim, thật sự rất lạnh. Thứ cảm giác lạnh lẽo này ngày hè Dận thích nhất, nay lại thấy thấu xương.

          “Chi nha” một tiếng, cửa gỗ mở ra, cây nến đỏ theo cơn gió lạnh đầu thu luồn vào mà chập chờn. Đóng cửa lại, nam tử anh tuấn như chim ưng bước vào trong, xốc lên màn trúc. Vũ Linh Vân Tiêu thoáng nhìn thùng nước tắm còn bốc lên hơi nước, khoé miệng mỉm cười. Nhẹ nhàng tới gần giường, tiếng hít thở đều đều cho thấy người bên trong đã ngủ.

          Nhấc lên từng lớp màn che, Vũ Linh Vân Tiêu bò lên chiếc giường rộng. Người nọ ngủ ở trong cùng. Nhìn gương mặt ngủ say của hắn thật gần, nghĩ đến sẽ chiếm lấy một người kiêu ngạo như vậy, Vũ Linh Vân Tiêu không khỏi cảm thấy hơi kích động.

          “Vì giờ phút này, ta phải tốn rất nhiều tâm huyết và không ít sức lực a, Dận”

          Ngồi bên cạnh Dận, Vũ Linh Vân Tiêu đưa mắt nhìn gương mặt đầy nam tính đang say ngủ. Nếu như là thường ngày, nam nhân này sẽ không để yên như vậy mà không có phản ứng gì. Thế nhưng hắn không biết trong nước tắm đã cho vào thuốc ngủ.

          Bàn tay lần theo sợi tóc còn hơi ẩm ướt trượt xuống dưới, cái trán trơn bóng, gương mặt góc cạnh phân minh, cái cổ màu mật ong nhạt, xương quai xanh nhô ra…

          “Soạt” một tiếng, thanh âm y phục bị xé nát vang dội trong căn phòng quá mức yên tĩnh. Tiếng thở dốc gấp gáp mà lỗ mãng tăng lên theo dục vọng mãnh liệt, môi dán lên môi bừa bãi đoạt lấy khoái cảm, chạm đến làn da trơn mịn co dãn càng tăng thêm dục vọng chiếm đoạt trong người nam nhân.

          “Ưm…”

          Hô hấp trở nên khó khăn, Dận trợn mắt nhìn, quả nhiên là hắn!

          “Ngươi điên rồi, tránh ra!”

          Động tác giãy dụa của Dận kéo theo tiếng xích sắt va chạm, thanh âm đặc biệt vang dội.

          “Điên? Ha ha, ta chỉ muốn biết, chiếm lấy nam nhân như ngươi sẽ là cảm giác thế nào. Dận, ta chờ thật lâu…”

          Vừa nói hắn vừa vồ tới, cởi ra thắt lưng, khiến Dận trong lòng dấy lên lạnh lẽo.

          Đây xem như là gì? Loạn luân, hận, yêu?

          Kiêu ngạo như hắn, sao có thể chịu được…

          Vũ Linh Vân Tiêu đang chìm trong chiếm đoạt, đột nhiên cảm giác người dưới thân không có chút phản ứng, trong lòng bất ổn, lập tức dừng lại.

          “Đáng giận!”

          Ngón tay thấm máu đen, Vũ Linh Vân Tiêu mở ra bàn tay Dận thì thấy một nửa vòng ngọc trong suốt bị bóp vỡ. Nọc đọc chảy ra xuyên qua chỗ da rách mà đi vào…

..........................................................................

          Ô Phương quốc, Hàm Lâm cung.

          “Cái này cứ làm giống vậy”

          “Quân Hoàng, như vầy sao?”

          “Sai, không phải vậy. Nhìn xem, phải làm thế này…”

          Ngọc Diệp đến gần hoa viên thì thấy Mộ Quân Duệ đang chơi mấy phát minh kì quái của hắn.

          “Chủ tử”

          Mộ Quân Duệ tiếp tục ngắm nhìn đồ vật trong tay, không hề để ý mà vẫn cúi đầu chỉ dạy thứ “vũ khí đặc biệt” cho Tu La.

          “A, có chuyện gì?”

          “Chủ tử, bên ngoài có mấy người tới, nói rằng đem vật này cho ngài xem, ngài sẽ biết”

          “Vật gì vậy?”

          Tu La cảnh giác nhìn Ngọc Diệp, sao có thể tuỳ tiện nhận đồ được. Nếu có độc hay đại loại vậy thì biết làm sao?

          Ngọc Diệp hiểu ý Tu La, cười rộ lên.

          “Ha ha, thứ này ta thấy cực kì quen mắt nên mới nhận. Chủ tử, ngài xem”

          Ngọc Diệp vươn tay ra, một chiếc nhẫn tinh xảo loé sáng dưới ánh mặt trời.

          “Dận!”

          “A?”

          Tu La nhìn ngón tay Mộ Quân Duệ, trên đó có một chiếc nhẫn y hệt.

          Mộ Quân Duệ cầm lấy chiếc nhẫn, ném mấy thứ trong tay sang một bên.

          “Hắn tới đúng không? Sao không trực tiếp vào? Hắn ở đâu? Ở đâu?”

          Ngọc Diệp bị Mộ Quân Duệ lắc mạnh, vội vàng khoát tay nói. “Chủ tử, chủ tử, đừng lắc! Kiêu vương gia chưa tới!”

          “Bất kể là người nào, nhanh đem bọn họ tới đây!”

          “Vâng”

          Tu La kinh ngạc nhìn hết thảy, chiếc nhẫn này rốt cuộc là sao?

          …

          “Vương gia các ngươi đâu? Hắn chưa tới sao?”

          Mộ Quân Duệ nhìn Hoá Nam và vài người khác tiến đến, lập tức xông ra hỏi.

          “Mộ công tử, Vương gia hắn…”

          Thấy Hoá Nam lộ vẻ lúng túng, ấp úng, Mộ Quân Duệ cau mày, nhìn sang người đi cùng Hoá Nam. “Nói đi”

          “Vương gia vốn tưởng thừa dịp tiến vào Hoàng cung…”

          …

          “Ý của ngươi là, Dận bây giờ bị Vũ Linh Vân Tiêu bắt lại?”

          “Vâng”

          “Chết tiệt!”. Mộ Quân Duệ nắm chặt tay. “Cái tên kia cũng không biết… Hừ!”

          “Hiện tại việc cấp bách là cứu Vương gia ra!”

          Mộ Quân Duệ nhìn nữ tử có vẻ thông minh đang nói chuyện, mái tóc màu đen khiến hắn nhớ đến một người. Nàng chắc là Tước Hồ.

          “Vương gia bảo chúng ta đến đây tìm Mộ công tử, trước khi đi còn dặn chúng ta tất cả đều nghe theo công tử, Tước Hồ không dám cãi lời. Chiếc nhẫn này Vương gia kêu chúng ta mang tới, nói chỉ cần thấy, công tử sẽ hiểu”

          “Cái tên kia…”

          Mộ Quân Duệ bình ổn tâm tình, bất đắc dĩ lắc đầu. Người kia cứ thích làm khó mình như vậy.

          “Tu La, ta phải rời đi mấy ngày, ở đây giao cho ngươi”

          “Quân Hoàng, bây giờ là thời khắc trọng yếu, nếu như…”

          Mộ Quân Duệ ném tới một ánh mắt lạnh thấu xương, Tu La ngoan ngoãn im miệng.

          “Ngọc Diệp, ngươi lập tức giúp ta chuẩn bị hành lý, đêm nay liền đến Vũ Linh”

          “Chủ tử, đêm nay phải đi sao?”

          “Nhanh đi!”

          Mộ Quân Duệ một lần nữa xoay người, khôi phục lại trạng thái tỉnh táo như thường. Biến hoá như vậy khiến những người ở đây đối với người Vương gia giao phó không dám coi thường.

          “Vất vả cho mọi người, nhưng vì Vương gia của các ngươi, tối nay khởi hành”

..........................................................................

          Vũ Linh quốc, Hoàng cung.

          “Thái y, sao rồi?”

          Một đám thái y lau mồ hôi, hai mặt nhìn nhau nhưng lại không dám nhìn thẳng Vũ Linh Vân Tiêu.

          “Nói!”

          Vũ Linh Vân Tiêu quát một tiếng, đám thái y sợ run, người đứng đầu dùng ống tay áo lau mồ hôi, nhút nhát đứng dậy.

          “Hoàng thượng, Kiêu vương gia trúng độc rất quái dị, trước giờ bọn thần chưa từng gặp. Tuy Hoàng thượng đúng lúc đem độc hút ra, nhưng vẫn còn sót lại, chỉ sợ là…”

          Vũ Linh Vân Tiêu một tay nắm qua gã thái y thấp hơn hắn nửa cái đầu, âm trầm nói. “Trẫm chỉ cần ngươi nói, làm thế nào cứu sống hắn”

          “Hoàng thượng, bây giờ chỉ có một biện pháp. Bọn thần lúc khám cho Vương gia thì phát hiện, Vương gia…”

          Thái y bắt đầu quanh co, Vũ Linh Vân Tiêu đẩy hắn ra, dùng lực quá mạnh khiến hắn té xuống đất.

          “Bọn thần phát hiện, Vương gia…mang… mang…”

          Thái y lấy lại bình tĩnh, nói một hơi. “Bọn thần phát hiện Vương gia mang thai, mà thai nhi không bị độc hại. Chỉ cần đem tính mệnh Vương gia gắn với thai nhi là có thể giữ được mạng. Một ngày đứa trẻ còn chưa sinh ra, thì ngày đó sinh mệnh Vương gia và đứa trẻ sẽ gắn với nhau”

          “Mang thai?”

          “Vâng”

          Vũ Linh Vân Tiêu đột nhiên rơi vào trầm tư, đám thái y bên cạnh cũng không dám hé răng, yên lặng cúi đầu, một giọt mồ hôi rơi xuống đất.

          “Các ngươi lui xuống đi, cứ vậy mà làm, phải cứu hắn”

          “Vâng! Vâng!”

          Đám thái y như được đại xá, đều lui ra. Vũ Linh Vân Tiêu tự lẩm bẩm.

          “Từ xưa đến nay chẳng bao giờ nam tử mang thai. Nếu có ngoại lệ, thì chính là… Hừ! Dận, người ngươi luôn tìm thế mà ở ngay bên cạnh ngươi! Ha ha, Mộ Quân Duệ, xem ra ta không thể không diệt trừ ngươi rồi!”
..........................................................................

Lời Translator:
Đọc mấy chương trước thấy Dận toàn bị xoay trong tay Vân Tiêu, chương này mới biết anh cũng tâm kế không thua ai, đúng là rất cường ~
Nhưng mà chồng anh còn cường hơn nhiều ~

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 37

CHƯƠNG 37
          “Ta… ta có thai với Quân Hoàng”
          Ngoại trừ việc nắm rõ thời cuộc thì đây là một trong những nguyên nhân Bích Sơn Nguyệt quy thuận Mộ Quân Duệ: nàng có con với hắn.
          Ai biết Thái tử vậy mà bất lực. Nếu không phải vì ngôi hoàng hậu, Bích Sơn Nguyệt sẽ không đem tuổi thanh xuân lãng phí cho hắn. Mà thực chất, giữa bọn họ cũng chỉ tồn tại quan hệ hợp tác mà thôi.
          “Thế à”. Mộ Quân Duệ tuỳ tiện đáp lời. “Vậy ngươi định làm sao?”
          “Quân, Quân Hoàng, dĩ nhiên chờ sinh con xong rồi, chúng ta sẽ…”
          Bích Sơn Nguyệt bắt đầu hưng phấn nghĩ tới tương lai sau này của bọn họ.
          “Sơn Nguyệt”
          “Vâng?”
          “Nếu có con rồi thì ngươi về nghỉ ngơi cho khoẻ đi”
          Mộ Quân Duệ tươi cười móc trong ngực ra một cái chai màu xanh, đưa cho Bích Sơn Nguyệt.
          “Cái này đem nấu chung với cháo tổ yến rồi ăn”
          “A, tạ ơn Quân Hoàng!”
          Bích Sơn Nguyệt thấy Mộ Quân Duệ bảo mình bồi bổ thân thể, lập tức trong lòng vui sướng, vội vã tạ ơn.
          “Mau về đi”
          “Vâng”
          Mộ Quân Duệ tươi cười nhìn Bích Sơn Nguyệt rời đi, Tu La đứng bên cạnh hơi nhíu mi.
          “Quân Hoàng, việc này…”
          Mộ Quân Duệ khoát tay, nói. “Nữ nhân ngu ngốc mà lại gian ác”
          Có con? Giỡn sao! Nếu Mộ Quân Duệ dễ có con như vậy thì bây giờ hắn đã sinh ra một đống rồi. Hơn nữa hắn cũng không muốn có hậu duệ, lời nguyền đời này không nên kéo dài tới đời sau. Bình thuốc kia có thể phá thai mà không gây đau đớn, dù biết điều này đối với nữ nhân mà nói thì khá tàn nhẫn, nhưng trong lòng Bích Sơn Nguyệt nghĩ gì sao hắn lại không biết. Nàng cho rằng những chuyện bên ngoài của nàng hắn không biết sao, ha ha, vậy thì quá coi thường hắn rồi.
..........................................................................
           Răng rắc một tiếng, Vũ Linh Vân Tiêu di chuyển cơ quan trong phòng, trên vách tường hiện ra một chiếc hộp màu đen tinh xảo, trên mặt in hình rồng, loé ra ánh vàng chói mắt.
          “Là cái này”
          Dận cầm lấy chiếc hộp. Trải qua bao nhiêu năm sóng gió, nó vẫn thiêng liêng và mỹ lệ như vậy. Bao nhiêu năm chờ đợi, rốt cuộc cũng đợi được.
          “Vì cái này ngươi sẽ phản quốc sao, Dận?”
          Vũ Linh Vân Tiêu cười, chậm rãi đến bên cạnh Dận.
          “Hừ, đã làm vua ngươi sao có thể không biết?”
          Dận liếc Vũ Linh Vân Tiêu, nói. “Bảy nước vốn là một, vì một nghìn năm trước Thượng cổ Hoàng đế qua đời mà nội chiến, bảy thành trì tự xưng vương, tạo nên cục diện ngày nay, nên lúc nào cũng chiến loạn không ngừng, nhân dân chịu đủ mọi thiên tai. Tổ tiên sớm tiên đoán một nghìn năm sau Thượng cổ Hoàng đế tái sinh, mà ngươi lại có ý đồ độc chiếm bảy nước, cơ bản không đem lời dặn của tổ tiên để trong lòng”
          “Ha ha ha!”. Vũ Linh Vân Tiêu cười lớn. “Dận, không ngờ ngươi là người như vậy. Đã thế thì ta sẽ cho ngươi biết, chỉ có quyền lực mới có thể cướp lấy thứ thuộc về mình, đó là nguyên tắc bất biến trong tranh đoạt Hoàng gia. Ta chỉ muốn lấy thứ thuộc về mình thôi. Ngươi rất thông minh, rất mạnh, ta chỉ muốn ngươi. Đây là đáp án, ngươi hài lòng chưa?”
          “Mắc cười, đừng kiếm cớ!”. Dận khinh thường cười khẩy, nói. “Người khác có lẽ sẽ tin ngươi, nhưng ngươi nghĩ ta tin ư ? Từ nhỏ đến lớn ngươi làm bộ ngây thơ lương thiện, nhưng chỉ là nguỵ trang. Cuối cùng chẳng phải giết sạch huynh đệ tỷ muội độc chiếm ngôi vị hoàng đế sao ? Vân Tiêu, ta thật hối hận đã đáp ứng mẫu hậu không giành ngôi Hoàng đế !
          “Ha ha! Ta quả thật phải nói rằng ngươi rất thông minh. Đáng tiếc, ta biết ngươi tính tình mạnh mẽ, không có khả năng quy thuận ta. Không sai, ta có dã tâm, nhất thống thiên hạ ai lại không muốn? Ta tại sao phải nghe lời người xưa? Ha ha, Dận, chẳng lẽ ngươi cũng là người cổ hủ như vậy sao?”
          Vũ Linh Vân Tiêu chăm chú nhìn Dận, ánh mắt tràn ngập dã tâm khiến Dận cảm thấy khó chịu. Quyền lực quan trọng như vậy ư? Bỗng nhiên, hắn nghĩ tới một chuyện, người kia giữa quyền lực và mình rốt cuộc cảm thấy cái nào quan trọng hơn?
          Sao ngay cả ta cũng bắt đầu suy nghĩ như vậy?
          Dận chỉ thất thần trong chốc lát, ánh mắt Vũ Linh Vân Tiêu đã loé lên, xoay người về phía cơ quan.
          Dận thầm mắng mình thất thần, lập tức ra tay bắt lấy, nhưng không ngờ Vũ Linh Vân Tiêu không né mà còn phản kích, hai bên ngang tài ngang sức.
          “Ngươi không trúng độc?”
          Thấy Vũ Linh Vân Tiêu giải huyệt đạo, lại không có dấu hiệu trúng độc, Dận âm thầm tăng thêm nội lực.
          “Hừ! Dận, ngươi biết làm Hoàng đế phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm, ta sao có thể không đề phòng được. Nói thật cho ngươi biết, ta đã bách độc bất xâm rồi”
          “Vừa rồi ngươi kéo dài thời gian để giải huyệt đạo phải không?”
          Dận không muốn phí thời gian ở đây, liền lên kế hoạch nhanh chóng cầm chiếc hộp rời đi. Dù sao chỗ này cũng là hoàng cung.
          “Dận, ngươi nghĩ mình còn có thể trốn được sao?”
          Vũ Linh Vân Tiêu cười to vài tiếng. Lúc cửa phòng mở ra, bên ngoài không biết từ lúc nào đã có rất nhiều người.
          “Ồ? Vậy ngươi nghĩ những người đó có thể ngăn được ta sao?”
          Dận không nhiều lời nữa, thi triển thân pháp muốn lao ra Hoàng cung. Dận tướng mạo khôi ngô, khéo léo né tránh công kích khiến mọi người đều hoa cả mắt. Vũ Linh Vân Tiêu tự ra trận giao thủ với Dận. Không lâu sau, có thêm mấy cao thủ đến. Phải giao đấu với nhiều người như vậy, còn phải bảo vệ chiếc hộp, Dận không khỏi có chút vất vả nhưng vẫn phải liên tục chiến đấu.
          “Ưm…”
          Dận trúng một chưởng, thân hình lảo đảo, ngực cũng bắt đầu đau nhức. Căn bệnh quái lạ nhiều ngày chưa phát tác lại lựa đúng thời điểm quan trọng mà phát tác. Vũ Linh Vân Tiêu nhân đúng thời cơ mà bắt lấy Dận.
          “Dận, võ công của ngươi thụt lùi a!”
          “Người tính không bằng trời tính, hừ!”
          “Không, vẫn là do người tính nha”
          “Có ý gì?”
          Vũ Linh Vân Tiêu cười mà không nói, vẫy tay cho người đem ra một chiếc lồng sắt lớn.
          Nhìn rõ thứ trong lồng, Dận tức giận kêu lên. “Vũ Linh Vân Tiêu! Dạ Kiêu là Thánh Linh, ngươi sao có thể nhốt nó?”
          Dạ Kiêu bị xích sắt buộc trong lồng, thấy chủ nhân bèn kêu lên.
          Vũ Linh Vân Tiêu cười, gọi người đem lồng sắt tới, nói với Dận. “Nó là sủng vật của ngươi, là kẻ đưa thư cho ngươi không phải sao? Không sai, có quy định rằng không thể bắt Thánh Linh, nhưng nó chẳng phải là phương tiện phản quốc của ngươi sao? Ha ha, Dận, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ta, lần này ngươi cho rằng còn có thể trốn ư?” 
..........................................................................
Lời Translator:
Là Hoàng đế thì ai cũng có dã tâm. Đúng như lời Vân Tiêu nói, thống nhất thiên hạ ai mà không muốn? Ngao Thịnh trong Thịnh Thế Thanh Phong đã từng có câu "nhân định thắng thiên" - con người có thể chiến thắng số phận. Và anh đã làm được điều đó. Chỉ tiếc, Vân Tiêu không làm được, dù anh cũng tài năng không kém gì ~ 
Có trách thì trách anh xui xẻo, gặp phải đại boss như Mộ Quân Duệ ~         

MỘ KHUYNH CUỒNG KIÊU 36

CHƯƠNG 36
          Những nụ hôn vụn vặt mà tham lam xen lẫn gặm cắn, chậm rãi đảo quanh xương quai xanh gợi cảm.
          Từng đợt cảm giác chán ghét dấy lên trong lòng, Dận không khỏi cau mày, ánh mắt loé lên. Bàn tay vốn đang bị kẹp chặt ngay lập tức giãy ra, Vũ Linh Vân Tiêu đang chìm đắm trong hưởng thụ bỗng hoảng hốt vì không ngờ Dận còn đủ sức chống cự.
          Nhanh chóng điểm huyệt Vũ Linh Vân Tiêu, Dận đẩy ra kẻ đang nằm trên người mình, lấy tay xoa lên chỗ ẩm ướt trên cổ và xương quai xanh. Nhìn thấy mấy điểm màu hồng, Dận không khỏi cau mày.
          Vũ Linh Vân Tiêu hừ nhẹ một tiếng.
          Hừ ! Vũ Linh Kiêu Dận quả nhiên là Vũ Linh Kiêu Dận, bị điểm huyệt lại còn trúng nhuyễn cân tán mà cũng có khả năng phản kích
          Dận cười khẽ, nhìn Vũ Linh Vân Tiêu bị điểm huyệt không thể nhúc nhích, nói. “Cháu à, ngươi từ đầu đến cuối đều quá nóng ruột và tự phụ rồi. Hừ!”
          “Ngươi đã khôi phục công lực hoàn toàn, sao không ra cung mà còn ở đây nhiều ngày như vậy? Ngươi đúng là khiến người ta đoán không ra mà”
          Lúc nói chuyện, ánh mắt như chim ưng lộ vẻ kiêu căng.
          Dận sửa sang lại tóc mình một chút, nói. “Vì sao ư? Ha ha, ta sẽ cho ngươi biết vì sao”
          Cúi người lục lọi trên người Vũ Linh Vân Tiêu một trận, trong chốc lát Dận liền tìm thấy chìa khoá và binh phù. Dận hướng về phía Vũ Linh Vân Tiêu đang hoảng hốt, nói. “Vì cái này”
          “Vũ Linh Kiêu Dận! Ngày ấy đã giao ước rõ ràng, ta thả Mộ Quân Duệ, ngươi đưa ta binh phù. Thế nhưng ngươi đưa đồ giả, ta nghĩ mình hẳn là nên lấy lại vật mình nên có chứ!”
          “Không sai, ngươi hẳn là nên lấy lại”. Dận cười cười ngồi vào bàn bên cạnh, rót cho mình một chén trà, chậm rãi nói. Từ lúc bị bắt giữ ở Cô quốc ta đã cảm giác bên người có gian tế”. Dận dừng một chút, tiếp tục nói. “Thế nhưng không ngờ là Hoá Nam, kẻ theo ta đã lâu. Để nghiệm chứng phỏng đoán của mình, ta liền thuận theo sắp đặt của ngươi, đem binh phù giả dụ ngươi thả người, rồi đem binh phù thật giao cho Hoá Nam. Hắn quả nhiên đem binh phù đưa ngươi, vậy cũng xem như thực hiện giao ước rồi nhỉ?”
          “Ha ha ha! Dận, ngươi quả nhiên thông minh. Sau đó ngươi lại tương kế tựu kế một lần nữa lấy lại binh phù chứ gì?”
          “Không sai. Ta cùng ngươi lớn lên, thói quen của ngươi ta cũng biết chút đỉnh, những thứ quan trọng luôn giấu trên người. Mà thường ngày muốn cùng ngươi tiếp cận rất khó, cũng chỉ có thể chờ ngươi tự đưa tới cửa”
          Vũ Linh Vân Tiêu tự giễu nói. “Ha ha ha! Hoá ra ngươi biết tình cảm ta dành cho ngươi rồi phải không?”
          “Ừ”
          Dường như không muốn nói nhiều về đề tài cấm kị này, Dận đơn giản đáp lại một tiếng. Hắn sớm nhìn ra sự ỷ lại của đứa cháu này với mình từ lâu đã biến chất, mà loại tình cảm loạn luân này sao có thể tiếp thu? Nhưng thứ tình yêu mập mờ này lại giúp hắn sống đến ngày hôm nay, nghĩ tới đây, Dận không khỏi trở nên tức giận.
          Buông ra cái chén bị nắm chặt đến mức vỡ tan, Dận túm lấy Vũ Linh Vân Tiêu, nhét một viên thuốc vào miệng hắn.
          “Đây là hoá công tán, bây giờ ta giải huyệt cho ngươi, dẫn ta đến phòng ngươi”
          “Lấy chìa khoá của ta rồi đến phòng ta, Dận thật là hiểu ta mà”
          Vũ Linh Vân Tiêu nhìn Dận, nói. “Nếu như không phải là ngươi thì người hiểu ta như vậy đã sớm luân hồi không biết bao nhiêu lần”
          “Ha ha, đi thôi!”
          “Chờ chút, ta muốn biết ngươi như thế nào giải được huyệt đạo?”
          Dận không nói gì. Chuyện này phải coi như công của Mộ Quân Duệ, trước khi đi đã cho Dận một đống thuốc linh tinh. Hơn một tháng rồi, bây giờ đã là đầu mùa thu…
..........................................................................
          Mộ Quân Duệ đã dùng ba nghìn binh đánh tan ba vạn quân Cô quốc. Trước tiên, Mộ Quân Duệ dẫn quân lên núi, sau đó phái “Tử Thần” ám sát tướng lĩnh, khiến cho quân địch hỗn loạn. Binh lính không có tướng nhất thời chia năm xẻ bảy không biết làm sao, Mộ Quân Duệ lập tức dùng độc khiến tam vạn đại quân tan tác, sau đó lại chiêu hàng, hơn một vạn quân Cô quốc còn lại toàn bộ đầu hàng.
          Lúc này, danh tiếng Mộ Quân Duệ đã vang xa toàn quốc. Danh tiếng đã có, bèn thuận tiện đoạt quyền!
          Ô Phương quốc, Hàm Lâm cung.
          Mộ Quân Duệ nhàn nhã nhìn nữ tử xinh đẹp trước mặt mình. Bích Sơn Nguyệt là một nữ nhân thông minh, nhìn sự tình phát triển gần đây nàng đã hiểu rõ giang sơn không phải của Thái tử, mà nằm trong tay nam nhân nhìn lưu manh nhưng thực ra lại thâm sâu khó lường này.
          “Ha ha, Sơn Nguyệt, ngươi khiến ta bận rộn không ít a”
          Mộ Quân Duệ gác chéo chân, cầm một quyển sách nhỏ, cầm cây bút lông chưa quen dùng lắm để quyết định sống chết của chủ nhân mỗi cái tên.
          “Quân Duệ, ta…”
          Ba!
          “Ngươi thật to gan! Dám đánh ta?”
          Bích Sơn Nguyệt khó tin ôm lấy gương mặt bị thương. Nàng chưa từng tức giận như vậy, nhưng lại không dám làm càn trước mặt người đàn ông này. Nàng chỉ có thể oán hận nhìn nam nhân xa lạ không biết từ lúc nào được Mộ Quân Duệ giữ bên người.
          “Dám gọi thẳng tên Quân Hoàng, một cái tát chỉ là trừng phạt nhỏ mà thôi”
          Tu La liếc nàng, uy hiếp.
          Bích Sơn Nguyệt nhìn Mộ Quân Duệ, thấy hắn không hề phản ứng, vẫn vẽ vời trên sách như cũ, cũng chỉ có thể nuốt xuống cục tức, nức nở. “Hu hu…”
          “Chậc chậc! Ta sợ nhất nghe nữ nhân khóc”
          Mộ Quân Duệ buông bút, xoa xoa thái dương, nói. “Sơn Nguyệt, ngươi đến đây có việc gì không?”
          “Quân… Quân Hoàng”
          Bích Sơn Nguyệt sửa miệng, lau nước mắt nói. “Ta biết Quân Hoàng trách ta lần trước tự ý phái người làm việc, nhưng ta biết Quân Hoàng trúng kế người kia, sợ ngươi gặp nguy hiểm nên mới phái người đi nha! Quân Hoàng, tha cho ta, lần sau, không, không có lần sau, ta tuyệt đối sẽ không tự tiện chủ trương nữa!”
          “Ha ha, ta có trách ngươi sao?”
          Mộ Quân Duệ đứng lên, vuốt ve gương mặt đỏ bừng của Bích Sơn Nguyệt. Nói gì thì lần đó cũng xem như cơ hội thúc đẩy quan hệ giữa hắn và Dận, hơn nữa Bích Sơn Nguyệt cũng còn chút tác dụng, chưa cần giết.
          “Quân Hoàng”
          Bích Sơn Nguyệt đang muốn tựa vào thì Mộ Quân Duệ ánh mắt nhất thời lạnh xuống. Bích Sơn Nguyệt lúng túng dừng lại.
          Tu La giễu cợt nhìn nàng.
          “Nếu không có việc gì thì ngươi lui xuống đi, ta còn có việc muốn làm”
          “Quân Hoàng! Không có việc của ta sao? Chuyện thái tử…”
          Bích Sơn Nguyệt không phải nữ nhân dễ dàng rút lui như vậy.
          “A, ngươi không nói ta suýt nữa quên mất! Ha ha ha…”
          Mộ Quân Duệ búng tay, nói. “Sơn Nguyệt, ngươi trở về kích thích thái tử dẫn quân xuất chiến là được”
          “Quân Hoàng anh minh”
          Mộ Quân Duệ cười khẽ, hắn phải nắm chặt thời gian. Hiện tại lập được công lớn, trong lúc xuất chinh đã âm thầm diệt trừ mấy kẻ chướng mắt, giờ chỉ còn lại Thái tử cùng An quốc vương tự xưng vương chốn biên cảnh kia thôi.
          “Quân Hoàng, ta….”
          Bích Sơn Nguyệt đột nhiên trở nên ngượng ngùng.
          “Chuyện gì?”
          “Ta… ta có thai với Quân Hoàng”
..........................................................................

Lời Translator:
Đúng là nhờ Vân Tiêu thương Dận nên Dận mới sống được tới giờ. Sad but true ~